Anh Sẽ Không Bao Giờ Bán Em

Chương 37: Chị đây cũng là lần đầu

Trước Sau

break
Vương Ngọc cũng nhìn thấy ánh mắt của Ngụy Dũng, lén lút lườm hắn.

Đứng trước cửa nhà hắn, Vương Ngọc cũng không dám làm loạn.

“Đại Dũng, ngày mai cậu còn lên xã không, chị muốn đi cùng cậu một chuyến.”

Vương Ngọc thực sự không thắng nổi Trần Vinh Mậu, bán thịt lợn được chút tiền, gã cứ nhất quyết bắt Vương Ngọc đi mua thuốc lá cho gã.

Đã được hút thuốc lá rồi thì chẳng ai muốn hút thuốc lào nữa.

Vương Ngọc đành phải qua cầu xin Ngụy Dũng, ngày mai đi theo hắn một chuyến.

Nghe nói dạo này thổ phỉ lộng hành lắm, một mình cô chẳng dám lên xã.

Ngụy Dũng nói, “Được, tôi mới kiếm được công việc trên xã, sau này ngày nào cũng phải đi, ngày mai chị đợi tôi ở con mương nhỏ ngoài thôn nhé, hai ta hội quân ở đó.”

Vương Ngọc ngẩn người, có chút thắc mắc, tại sao Ngụy Dũng cứ nhất định phải hội quân ở con mương nhỏ?

Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, Ngụy Dũng nói sao thì nghe vậy, nói không chừng hắn cũng sợ người trong thôn nhìn thấy hai người cùng nhau ra ngoài.

Sau khi Vương Ngọc đi, Ngụy Dũng quay về nhà.

Vừa vào cửa, Tần Vi đã nấu cơm xong đợi hắn.

Lòng Ngụy Dũng ấm lại, hắn dang rộng cánh tay, “Vợ ơi, qua đây để chồng ôm cái nào.”

Khuôn mặt Tần Vi hơi ửng hồng, nhưng dù sao cũng đã kết hôn rồi, chẳng có gì phải e thẹn cả.

Tần Vi sà vào lòng Ngụy Dũng, để hắn âu yếm một hồi.

Ngụy Dũng nói, “Vợ ơi, em tự ăn đi, anh ăn ở chỗ cha rồi.”

“Anh qua chỗ cha à? Anh rể cả sao rồi?”

“Không xong rồi, anh thấy chắc không qua nổi đêm nay.”

Tần Vi gật đầu, “Vậy khi nào anh đón chị cả?”

“Đợi anh rể cả phát tang xong đã.”

Theo quy củ ở nông thôn, sau khi mất ba ngày thì phát tang, kiểu gì cũng phải đợi đến khi anh rể cả hạ táng, rồi Ngụy Dũng mới đi đón cô ấy.

Tuy làm vậy khó tránh khỏi có người lời ra tiếng vào, nhưng giờ đến cơm còn chẳng có mà ăn, ai còn hơi đâu mà quản chuyện đó?

Những kẻ ngồi lê đôi mách đó chẳng qua là ghen tị vì Tần Hà có thể qua nhà Ngụy Dũng ăn ngon mặc đẹp, nếu đổi lại là họ, từng người một chắc chắn sẽ nhảy cẫng lên mà đòi đi.

Thời buổi này, cứ sống tốt là được, vả lại tình trạng dở sống dở chết của anh rể cả cũng không phải ngày một ngày hai, Tần Hà cũng coi như đã nhân chí nghĩa tận rồi.

Ngụy Dũng lấy cam, đồ hộp đào, cùng các loại đồ ăn vặt ra nhét cho vợ, mắt Tần Vi sáng rực lên.

“Nhiều đồ ngon thế này, người đàn ông của em thật bản lĩnh!”

Tần Vi vừa ăn cam vừa cười, không biết vui sướng đến nhường nào.

【 Độ no bụng của Tần Vi +1 】

【 Tốc độ sinh trưởng của ruộng thí nghiệm +1% 】

Hiện giờ Tần Vi đã không còn đói như lúc đầu nữa, độ no bụng đã đạt tới hơn 40, muốn tăng thêm nữa là rất khó.

Cho nên hiện giờ muốn nâng cao độ no bụng của Tần Vi, chỉ có thể thông qua các loại thực phẩm khác để bổ sung dinh dưỡng thiếu hụt về mọi mặt của cô.

Tóm lại, cứ thay đổi món cho Tần Vi ăn, không tin là không vỗ béo được cô.

“Vợ ơi, anh bảo chuyện này.”

Ngụy Dũng kể lại chuyện mình vào mỏ than cho Tần Vi nghe, còn cả thỏa thuận với Lý Bình nữa.

Tần Vi vô cùng vui mừng, có thể vào mỏ than Đại Hà, đó là một chuyện rất vinh dự, tuy không có lương nhưng người đàn ông nhà mình biết đi săn, có một kênh để đổi tiền cũng không tệ.

“Đại Dũng, anh đi đi về về có vất vả quá không, bên đó có ký túc xá không?”

“Chắc là có, đợi chị cả qua đây rồi, anh sẽ ở ký túc xá, hai ba ngày về một lần.”

“Ừm, chị cả đến rồi anh không cần lo cho em nữa.”

Tần Vi tuy cũng rất lưu luyến, nhưng cô cũng biết công việc này của Ngụy Dũng không dễ mà có được.

Thời tiết sang năm vẫn chưa biết thế nào, vạn nhất vẫn đại hạn thì lại chẳng trồng trọt được gì.

Ở nông thôn mà không làm ruộng được thì chỉ có thể dựa vào núi mà sống.

Mà những người có bát cơm sắt trên xã thì người ta chẳng lo chuyện đó.

Công việc này của Ngụy Dũng, dù thế nào cũng phải để hắn làm cho tốt.

Nhận được sự ủng hộ của vợ, Ngụy Dũng cảm thấy rất an ủi.

Nằm trên giường sưởi, trong đầu hắn không kìm được mà nhớ lại Tạ Đan gặp hôm nay.

Thân hình Tạ Đan đúng là trắng thật, hơn nữa cô ấy hình như sống ở ký túc xá công nhân viên, nói không chừng Ngụy Dũng cũng có thể được chia một căn hộ, nếu có thể làm hàng xóm với Tạ Đan thì cũng không tệ.

Sáng sớm hôm sau, Ngụy Dũng đi bộ đến con mương nhỏ, tranh thủ lúc xung quanh không có người, hắn lấy chiếc xe đạp ra.

Hắn hẹn Vương Ngọc gặp mặt ở đây không phải vì sợ người trong thôn đàm tiếu, mà là không muốn để đám người trong thôn thấy hắn đã mua xe đạp.

Đợi đến lúc đón Tần Hà, tự nhiên sẽ để họ thấy.

Mua xe đạp là một chuyện lớn, Ngụy Dũng muốn để người trong thôn hiểu rằng, hắn mua chiếc xe đạp này là đặc biệt để đón Tần Hà, như vậy Tần Hà cũng được nở mày nở mặt hơn.

Vương Ngọc uốn éo cặp mông đi tới bên bờ mương, liếc mắt một cái đã thấy chiếc xe đạp của Ngụy Dũng.

“Trời đất ơi, Đại Dũng cậu kiếm đâu ra xe đạp thế?”

“Mua trên xã đấy.”

Vương Ngọc tiến lại gần sờ chỗ này nắn chỗ kia, thích thú vô cùng.

“Hèn gì cậu bảo chị ra đây hội quân, không muốn để người trong thôn thấy chứ gì? Học cách khiêm tốn à?”

Ngụy Dũng mỉm cười, “Vẫn là chị Ngọc hiểu tôi.”

Vương Ngọc cũng không khách sáo, leo lên xe đạp của Ngụy Dũng, hai người hướng về phía xã mà đi, lần này qua mương nhỏ không còn phúc lợi nắm tay nữa rồi.

Nhưng sau khi Vương Ngọc lên xe, hai tay trực tiếp ôm chặt lấy eo Ngụy Dũng, "bao lương thực" áp vào lưng hắn, cảm giác này cũng vô cùng thoải mái.

Vương Ngọc có chút ngại ngùng nói, “Chị là lần đầu ngồi xe đạp đấy, hơi run, Đại Dũng, cậu đừng có cười chị nhé?”

Nhắc đến chuyện này Vương Ngọc có chút thẹn, lúc kết hôn thứ cao cấp nhất đương nhiên là xe đạp.

Nhưng nhà Trần Vinh Mậu keo kiệt bủn xỉn, lúc kết hôn cũng chẳng kiếm nổi cái xe đạp, chỉ dùng một chiếc xe ngựa rước Vương Ngọc về.

Chính vì chuyện này mà Vương Ngọc vô cùng bất mãn với nhà họ Trần.

Nhà ai kết hôn mà chẳng muốn oai phong một chút?

Đàn bà cả đời chỉ có một lần được nở mày nở mặt như thế, kết quả Vương Ngọc không được ngồi xe đạp, cô đã mang chuyện này ra đay nghiến Trần Vinh Mậu suốt mấy năm trời.

Giờ cô cuối cùng cũng được ngồi xe đạp rồi, kết quả lại là xe của Ngụy Dũng.

Ngụy Dũng mỉm cười nói, “Chị Ngọc là lần đầu, tôi cũng là lần đầu, yên sau xe đạp này của tôi mới chỉ có mình chị ngồi thôi đấy.”

Miệng đàn ông đúng là lời nói dối của quỷ, Ngụy Dũng nói xong mới nhớ ra, hôm qua hắn còn đạp xe chở Tạ Đan mà, Tạ Đan mới là người phụ nữ đầu tiên ngồi yên sau chiếc xe đạp này.

Nhưng chuyện này Vương Ngọc đâu có biết, hắn cứ coi như là đang dỗ dành Vương Ngọc vậy.

Nghe xong lời hắn, khuôn mặt Vương Ngọc lộ rõ vẻ vui mừng, tuy vị trí yên sau này không thể là của riêng cô, nhưng dù sao cô cũng là người phụ nữ đầu tiên được ngồi, nghĩ lại cũng thấy khá có thành tựu.

Ngụy Dũng đang đạp xe bỗng nhiên đưa tay trái về phía sau eo, xoa xoa lên mu bàn tay Vương Ngọc.

Vương Ngọc bực mình nói, “Đại Dũng cậu không lo đạp xe đi, vạn nhất làm chị ngã, nhà tôi chắc chắn không để yên cho cậu đâu!”

Ngụy Dũng mỉm cười, “Yên tâm đi chị, kỹ thuật của tôi đỉnh lắm.”

Tuy Ngụy Dũng không nhìn thấy, nhưng Vương Ngọc vẫn lườm hắn một cái cháy mặt.

Hai tay cô cũng không buông ra, dù sao cũng chẳng phải lần đầu bị thằng nhóc này sờ tay nhỏ rồi.

Vương Ngọc ghé đầu nhìn về phía trước, bỗng nhiên thấy trên đường có hai người, sắc mặt cô hơi thay đổi.

“Đại Dũng, phía trước có phải là Vương Hiểu Linh và mẹ cô ta không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương