Anh Sẽ Không Bao Giờ Bán Em

Chương 12: Tần Vi bị chửi khóc

Trước Sau

break
Vương Ngọc ngẩn người, có chút nũng nịu nói.

"Ý gì đây, mời chị qua nhà cậu ăn cơm? Không cho chị dắt theo chồng? Có phải cậu muốn làm chuyện xấu với chị không?"

Ngụy Dũng cười khổ rồi nói, "Chị nghĩ đi đâu thế, vợ tôi vẫn đang ở nhà mà, tôi có thể làm chuyện xấu gì với chị chứ?

Chủ yếu là ngày mai chúng ta còn phải tới đây, chị phải bổ sung thể lực cho tốt mới làm việc được.

Chỗ sườn hầm này là tôi thưởng cho chị, không liên quan gì đến anh Trần."

Ngụy Dũng nói vậy, Vương Ngọc mới đồng ý.

Vừa nghe nói được ăn sườn, Vương Ngọc thực ra đã thèm rồi.

Thế nhưng cứ mập mờ đi ăn cơm ở nhà Ngụy Dũng như vậy, dù sao cũng phải có một lý do, nhất là lại không dắt theo Trần Vinh Mậu.

Nghe Ngụy Dũng nói thế, mọi chuyện liền trở nên danh chính ngôn thuận.

Một là vì vợ người ta ở nhà, cô qua ăn cơm cũng chẳng có gì to tát.

Hai là Trần Vinh Mậu chẳng làm gì cả, người ta dựa vào cái gì mà mời anh ăn cơm?

Vương Ngọc suy nghĩ một chút, lúc này mới coi như đồng ý.

"Chị Ngọc, vậy chị về trước giúp vợ tôi nhóm lửa đi, đợi tôi về đến nhà chúng ta sẽ hầm thịt, vợ tôi đang mang thai làm việc cũng không tiện."

"Được thôi, chị về trước đây."

Ngụy Dũng đã nói vậy, Vương Ngọc đương nhiên không từ chối nữa, vội vàng rảo bước về giúp nhóm lửa.

Sau khi Vương Ngọc đi, hắn mới thu hết lợn con vào trong không gian, sau đó tìm một chỗ nghỉ ngơi chốc lát, rồi mới đi về nhà.

……

Lúc này, tại đầu thôn trước cửa nhà thôn trưởng, một chiếc xe ngựa đang dừng trên đường.

Tất cả thôn dân đều vây quanh xem, không phải để xem ngựa, mà là để xem từng bao từng bao lương thực trên xe ngựa.

Hôm nay là ngày phát lương thực cứu tế, tuy lương thực cứu tế không nhiều, nhưng đối với thôn Tiểu Đông hiện tại mà nói, đó chính là lương thực cứu mạng.

Nếu không mùa đông lại phải chết đói rất nhiều người giống như năm ngoái.

Người đến phát lương thực hôm nay là con trai của người đứng đầu và người đứng thứ hai của cục lương thực huyện.

Lý Bình cùng Tiết Nham.

Hai vị này hiện giờ đều có công việc chính thức ở cục lương thực, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với đám người nông thôn bọn họ, có thể nói là một trời một vực.

Đầu thôn bày ba chiếc bàn, Lý Bình và Tiết Nham mỗi người một chiếc, chiếc còn lại dành cho thôn trưởng Triệu Long.

Phía sau bàn của Tiết Nham đỗ hai chiếc xe đạp, thời đó xe đạp giá hơn một trăm đồng, mà có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Có thể cưỡi một chiếc xe đạp ra đường, đúng là vô cùng oai phong.

Không ít các cô gái và những người vợ trẻ trong thôn đều đang xì xào bàn tán, cơ bản đều là thảo luận về Tiết Nham và Lý Bình.

Tiết Nham rất hưởng thụ cảm giác này, gã tằng hắng một cái rồi nói.

"Được rồi, đừng có ồn ào nữa, trật tự một chút, lát nữa xếp hàng đến chỗ thôn trưởng đăng ký, đăng ký xong thì qua chỗ tôi lĩnh lương thực, mỗi nhà hai mươi cân kê, hai mươi cân bột ngô, nhà nào từ ba người trở lên thì lĩnh hai phần."

Mọi người đều lộ rõ vẻ vui mừng, lương thực cứu tế mong đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng đến tay rồi.

Bốn mươi cân lương thực này, qua mùa đông chắc chắn không thành vấn đề, tuy ăn không no nhưng không đến mức có người bị chết đói.

Từng người một xếp hàng lĩnh lương thực, còn Triệu Long thì bận rộn đăng ký.

Những người nhận được lương thực đều hớn hở đi về nhà, có người còn vui sướng huýt sáo.

Còn Tần Vi đương nhiên cũng đứng trong hàng ngũ, xếp hàng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến lượt cô.

Thôn trưởng đăng ký cho Tần Vi xong, cầm tờ khai đi đến chỗ Tiết Nham.

"Lãnh đạo Tiết, tôi đến lĩnh lương thực."

Tiết Nham nhìn thấy Tần Vi, hai mắt sáng rực.

Gã đến cái thôn này chính là để nhìn Tần Vi.

Người phụ nữ này từ lúc còn ở thôn Tiểu Tây gã đã tơ tưởng rồi, không ngờ lại để Ngụy Dũng nhanh chân đến trước.

Lần trước Ngụy Dũng đã nói xong xuôi rồi, dùng hai bao kê để bán vợ cho gã, kết quả không những lật lọng mà còn vung dao với gã.

Cơn giận này Tiết Nham vẫn luôn chờ đến hôm nay để trút ra.

Tiết Nham vắt chéo chân, bày ra bộ dạng hống hách của quan lại, nói.

"Nhà cô hình như không mấy phù hợp với tiêu chuẩn lĩnh lương thực cứu tế đâu."

Tần Vi ngẩn người, trở nên căng thẳng, "Sao lại không phù hợp ạ?"

Tiết Nham đưa tay ra, "Giấy đăng ký kết hôn đâu, đưa ra đây xem nào, không có giấy đăng ký kết hôn mà hai người đã dọn về ở chung, hai người thế này gọi là chung sống bất hợp pháp.

Lương thực không cấp được, cô về đi."

……

Sắp về đến thôn rồi, hắn lấy lợn con từ trong không gian ra, dùng dây thừng buộc lại rồi vác trên lưng.

Vừa vào đến đầu thôn, đã thấy Vương Ngọc hớt hải chạy tới.

Cặp "bao lương thực" kia cứ thế chạy, nảy lên nảy xuống, đúng là khiến người ta hoa mắt chóng mặt, Ngụy Dũng suýt chút nữa thì chảy nước miếng.

Quyến rũ người ta cũng không đến mức quyến rũ kiểu này chứ?

Thế nhưng Vương Ngọc lại chẳng thèm để ý đến ánh mắt nhìn chằm chằm của Ngụy Dũng, lo lắng nói.

"Đại Dũng, cậu mau qua xem đi, vợ cậu bị Tiết Nham chửi đến phát khóc rồi!"

"Cái gì!"

Sắc mặt hắn biến đổi, quẳng con lợn con trên người xuống.

Trực tiếp lao thẳng về phía đầu thôn.

Lúc này Tần Vi nước mắt vẫn còn giàn giụa trên mặt, cúi đầu không ngừng lau nước mắt.

Tiết Nham dùng ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, cười lạnh nói.

"Tôi đã nói rồi, hai người không có giấy đăng ký kết hôn, đó chính là chung sống bất hợp pháp, hơn nữa hai người mới kết hôn được hai tháng phải không? Cô nhìn cái bụng của mình đã lùm lùm lên rồi kìa.

Đây chẳng phải là có thai từ trước khi kết hôn sao? Cô thế này gọi là gì, mang thai trước khi cưới, bại hoại phong tục đấy.

Chuyện này mà đặt ở xã hội cũ là phải bỏ lồng heo thả trôi sông đấy, cô thế này là thuộc hạng không giữ đạo làm vợ.

Cái hạng nhà cô mà còn muốn lĩnh lương thực cứu tế, không bắt các người đi diễu phố là may lắm rồi!"

Lời của Tiết Nham càng nói càng quá đáng, gã trước đó đã ám chỉ Tần Vi rất nhiều lần, kết quả Tần Vi quá cứng nhắc.

Xem ra phải dồn người phụ nữ này vào đường cùng mới được, phải để cô ta nếm trải sự gian khổ của cuộc sống, rồi mới biết được theo gã sẽ hạnh phúc đến nhường nào.

Thôn dân đều nhìn chằm chằm vào cảnh này, bỗng nhiên một người phụ nữ đứng ra nói.

"Lãnh đạo Tiết, anh nói lời này quá đáng quá rồi đấy, nông thôn chúng tôi kết hôn bái lạy trời đất là xong, đi đâu mà lĩnh giấy chứng nhận chứ? Anh hỏi cả cái thôn này xem, có ai có giấy đăng ký kết hôn không? Không có giấy đăng ký kết hôn là chung sống bất hợp pháp sao? Đừng có lúc nào cũng chụp mũ lên đầu phụ nữ chúng tôi có được không?"

Người vừa lên tiếng là quả phụ Trương trong thôn.

Quả phụ Trương năm nay ngoài ba mươi, phong thái cực tốt, nhan sắc và vóc dáng đều không thua kém quả phụ Khúc, hơn nữa còn trắng trẻo mơn mởn hơn quả phụ Khúc nhiều.

Có điều quả phụ Trương tính tình nóng nảy, lúc nổi giận thì chẳng khác gì một mụ đàn bà chanh chua, cho nên ngay cả khi chồng cô đã chết cũng chẳng ai dám tơ tưởng đến cô.

Tiết Nham hừ lạnh một tiếng, gã đương nhiên cũng biết quả phụ Trương, đã mấy lần định tặng chút đồ ăn cho quả phụ Trương rồi lẻn vào chăn của cô, kết quả đều bị quả phụ Trương mắng cho té tát đuổi ra ngoài.

"Trương Ngọc Lan, cô thích xen vào việc của người khác đúng không, được thôi, lương thực cứu tế của nhà cô cũng cắt luôn."

Quả phụ Trương nói, "Cắt thì cắt, bà đây còn chẳng thèm nữa là, nếu bà đây mà không có cơm ăn, anh xem bà có lên huyện kiện anh không?"

Tiết Nham cười lạnh, "Cô thích đi đâu kiện thì cứ đi."

Tiết Nham lười để ý đến quả phụ Trương, mà nhìn Tần Vi nói.

"Muốn có lương thực cũng được, lát nữa ngồi lên xe đạp của tôi, tôi đưa cô lên huyện, chúng ta tìm chỗ nào đó làm thủ tục là xong."

Tiết Nham với vẻ mặt bỉ ổi, đưa tay ra định ôm vai Tần Vi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương