Anh Lính Quá Mạnh Mẽ, Cô Vợ Nhỏ Chống Đỡ Không Nổi

Chương 5

Trước Sau

break

Người đàn ông đứng trước mặt cô cao khoảng một mét tám lăm, mặc thường phục, cơ bắp săn chắc và rất điển trai. Anh nhìn cô chăm chú, điều này khiến Bạch Nhuyễn Nhuyễn bắt đầu cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Lúc đầu, khoảng cách còn xa, cô chỉ thoáng thấy bóng dáng qua kẽ hở của chiếc giỏ đan. Khi đến gần hơn, cô mới nhận ra người đàn ông này quả thực rất tuấn tú, đúng chuẩn gu mà cô ưa thích!

Nếu là trước khi xuyên vào cuốn sách này, đối diện với một người đẹp trai như vậy, cô e rằng còn chẳng dám mở lời bắt chuyện.

Thế mà giờ đây, cô lại nảy ra ý định "cướp chồng"!

Ánh mắt cô thoáng liếc sang hướng khác, rồi chợt nhớ ra, khuôn mặt mình đang được che kín bằng một dải vải đen, còn gì phải e dè chứ!

Nhưng ngay khoảnh khắc cô lơ đãng, cây gậy trong tay bị giật mạnh một cái. Bạch Nhuyễn Nhuyễn theo phản xạ cố gắng níu giữ, nhưng chỉ trong tích tắc, món đồ đó đã không còn nằm trong tay cô.

Bạch Nhuyễn Nhuyễn: "…???"

Cảm giác nóng rát lan tỏa nơi lòng bàn tay, cô đứng sững tại chỗ.

Cô ý thức được cơ thể hiện tại có phần suy nhược, nhưng không ngờ lại yếu đến mức không thể chống cự chút nào. Cây gậy bị giật đi nhanh đến mức cô không kịp trở tay.

[Sao anh ta lại khỏe đến thế? Người đàn ông này làm công việc gì nhỉ?]

Bạch Nhuyễn Nhuyễn chợt nhận ra, có lẽ người này không phải là người bình thường.

Một người lao động chân tay thông thường chắc chắn không thể sở hữu sức mạnh phi thường như vậy. Rõ ràng cô đã đụng phải đối tượng không hề dễ dàng rồi!

Bạch Nhuyễn Nhuyễn lo lắng hướng ánh mắt về phía Chu Hồng Vũ, thấy anh đang mân mê túi áo, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Chẳng lẽ anh định dùng vũ lực với cô sao?

Một tay cầm cây gậy, tay kia bận rộn lục lọi, cây gậy mà lúc nãy Bạch Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy vừa vặn, giờ trong tay người đàn ông kia lại trông chẳng khác nào món đồ chơi trẻ con.

Ý nghĩ này khiến Bạch Nhuyễn Nhuyễn thoáng thấy buồn cười, đồng thời cũng làm cô bớt đi phần nào căng thẳng đối với người này.

"Đây là thẻ quân nhân của tôi."

Chu Hồng Vũ rút ra giấy tờ tùy thân, đưa thẳng tới trước mặt cô gái.

Bạch Nhuyễn Nhuyễn mở to mắt, không dám tin vào những gì mình đang thấy khi nhìn vào tấm thẻ quân nhân đó.

Thời đại này chắc chưa thể làm giả giấy tờ quân đội tinh vi đến mức này chứ?

Trời ơi, cô lại nhầm lẫn và gây sự với một quân nhân rồi sao?

Vận may của cô đúng là độc nhất vô nhị mà!

Chu Hồng Vũ thấy cô đã nhìn rõ thẻ quân nhân, bèn cất nó đi rồi lên tiếng: "Tôi là quân nhân, nhận được tin báo có một phụ nữ trẻ có hành vi cướp giật tại đây nên tôi đến xác minh. Hành vi cướp giật là vi phạm pháp luật, phiền cô đi cùng tôi đến đồn công an."

Không ngờ lại là “cướp chồng” chứ không phải cướp giật bình thường, quả là chuyện hiếm thấy. Chu Hồng Vũ vừa hoàn thành nhiệm vụ, đang định về nhà nghỉ ngơi và chuẩn bị đi xem mắt, không ngờ lại vướng vào chuyện này.

"Không… không cần đâu, anh gì ơi."

Bạch Nhuyễn Nhuyễn bắt đầu luống cuống, vội vàng thanh minh: "Tôi không hề lấy tiền bạc hay bất kỳ tài sản nào của ai cả. Anh có thể hỏi những người tôi vừa tiếp xúc, tôi tuyệt đối không hề trộm cắp của họ. Tôi chỉ… chỉ là muốn tìm một người để kết hôn thôi."

Chu Hồng Vũ hơi trầm mặc. Có phải do anh vắng nhà quá lâu rồi không? Sao anh cảm thấy các cô gái trẻ bây giờ táo bạo hơn hẳn, đến cả chuyện đoạt chồng cũng dám làm?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương