Phó Thi Đình cũng có chung nhận định như vậy khi nhìn Chu Hồng Vũ.
Cậu thanh niên này đẹp trai, dáng người cao ráo, vóc dáng rắn rỏi, nhìn là biết có thể che chở cho con gái mình.
Ngoại hình ưa nhìn, gia cảnh tốt, công việc ổn định, lại còn chững chạc, trưởng thành, rất phù hợp với con gái bà.
Phụ huynh hai bên đều ưng ý đối phương, nhưng hai nhân vật chính lại có vẻ không mấy hứng thú.
Ngồi ở đây đã lâu mà họ vẫn chưa trao đổi với nhau lấy một câu.
Bà Chu liếc nhìn con trai, cảm thấy mình cần phải can thiệp.
Đúng là một khối gỗ!
Bà nhìn cô gái xinh đẹp, ngoan ngoãn đối diện, mỉm cười hỏi: “Cháu tên là gì?”
Bạch Nhuyễn Nhuyễn cứng đờ người, theo phản xạ nhìn sang Chu Hồng Vũ.
Hôm trước, cô đã nói dối anh về tên của mình, làm sao cô có thể quên chuyện này được chứ!
Bạch Nhuyễn Nhuyễn hé miệng nhưng không thốt nên lời.
Nếu cô nói tên giả, mẹ cô sẽ không biết giải thích thế nào, đến lúc đó chuyện cô "cướp chồng" giữa đường sẽ bị bại lộ mất!
Nhưng nếu cô nói tên thật, người đàn ông kia sẽ biết cô lại lừa dối anh.
"Bạch Nhuyễn Nhuyễn, con gái tôi tên là Nhuyễn Nhuyễn, đây là lần đầu tiên cháu đi xem mắt nên hơi e dè, không dám nói chuyện." Thấy con gái im lặng, Phó Thi Đình liền lên tiếng thay.
Bà Chu cười gật đầu: “Nhuyễn Nhuyễn à, đúng là người như tên gọi, là một cô gái đáng yêu và ngoan ngoãn.”
Bạch Nhuyễn Nhuyễn!
Tên cô ấy là Nhuyễn Nhuyễn?
Chu Hồng Vũ vô cùng kinh ngạc, anh nhìn chằm chằm vào Bạch Nhuyễn Nhuyễn với vẻ mặt không thể tin nổi.
Nghe thấy tên mình được nhắc đến, Bạch Nhuyễn Nhuyễn vô thức nhìn sang Chu Hồng Vũ. Thấy phản ứng của anh có vẻ quá mức, cô liền chột dạ cúi đầu xuống.
Cô chỉ thuận miệng bịa ra một cái tên thôi mà, có cần phải phản ứng dữ dội như vậy không?
Hơn nữa, trước đây họ vốn không hề quen biết, nói tên giả với người lạ cũng là chuyện bình thường thôi mà.
Tim Bạch Nhuyễn Nhuyễn đập nhanh hơn, cô không dám ngẩng đầu lên nhìn anh.
Thế nhưng, Chu Hồng Vũ lại không hề suy nghĩ phức tạp như vậy.
Từ trước đến nay, anh vẫn luôn tìm kiếm một cô bé.
Một cô bé đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng anh từ hơn mười năm trước.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, khi đó anh còn nhỏ, chỉ nhớ mang máng cô bé ấy tên là Nhuyễn Nhuyễn, còn họ gì, nhà ở đâu thì anh hoàn toàn không hay biết.
Chu Hồng Vũ quan sát kỹ lưỡng, từ ánh mắt, sống mũi, cho đến khóe miệng, rồi đến đường nét khuôn mặt, anh càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Mười mấy năm trước, cô bé ấy mới chỉ lên năm, đến nay đã gần hai mươi tuổi, anh nhớ hôm trước mẹ anh có nói, cô gái hôm nay anh đi xem mắt cũng chừng hai mươi tuổi.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, anh luôn tin rằng, người có đôi mắt trong veo thì tâm hồn cũng sáng sủa như vậy.
Anh nhớ Nhuyễn Nhuyễn năm tuổi, đôi mắt trong veo như nước, vậy mà mười lăm năm sau, anh lại tìm thấy cô.
Thực ra, lần đầu tiên gặp Bạch Nhuyễn Nhuyễn, Chu Hồng Vũ đã muốn hỏi han, nhưng cô lại bịa ra một cái tên khác, nên anh cũng không nói thêm gì, cứ nghĩ không phải người mình đang tìm kiếm.
Nhưng giờ đây, Chu Hồng Vũ không cần phải do dự nữa, anh hoàn toàn chắc chắn đây chính là cô bé Nhuyễn Nhuyễn mà anh đã tìm kiếm bấy lâu.
Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, nhất là khi đã trưởng thành và có đủ khả năng, Chu Hồng Vũ vẫn không ngừng tìm kiếm cô.