Nhân viên xung quanh đều không hiểu chuyện gì, chỉ có Cao Huân bất lực gật đầu với hắn.
Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, một bóng đỏ đã lao thẳng ra ngoài.
Cô thực tập sinh nhỏ vừa định vào báo bên kia đã chuẩn bị xong, có thể chụp phần đôi rồi thì suýt nữa đâm sầm vào hắn. Còn chưa kịp xin lỗi, Quý Phàm đã ném lại một câu: "Xin lỗi nhé!" Rồi vội vã chạy xuống lầu.
Đôi chân dài của người mẫu lúc này phát huy tác dụng triệt để. Lý Tri Minh vừa mới bước xuống từ chiếc xe vừa đỗ ổn định đã bị Quý Phàm ôm chặt lấy.
Quý Phàm tủi thân đến chết đi được, ôm người là bắt đầu lải nhải công việc hôm nay khó làm đến mức nào, bản thân nhớ anh đến mức nào.
Lý Tri Minh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, theo bản năng vòng tay ôm lại người trước mặt, cười híp mắt, thỉnh thoảng đáp lại hắn một câu.
Dưới lầu hai người quấn quýt như keo như sơn, nào hay trên lầu bên cửa sổ đã tụ đầy đầu người: "Đó là chồng hắn à?"
"Đệt, không phải chứ, nhìn đúng là một người đàn ông rất bình thường."
"Bộ anh ta mặc là vest công sở mẫu bình thường của hãng Hảo Y Khố ra năm ngoái đúng không, hình như một bộ 599. Đừng hỏi, hỏi là vì tôi từng mua một cái y chang cho chồng tôi."
"Rẻ thế à?"
"Không phải, mấy người tránh ra chút coi, tôi chưa nhìn thấy, chưa nhìn thấy!"
"Cái kính gọng đen to đùng kia kìa, chẳng lẽ còn là cận thị, sống mũi thấp nữa chứ?"
"Hoa nhài cắm bãi phân trâu, đúng là lãng phí của trời!"
Hai người vốn đang ôm nhau tại chỗ khẽ lắc lư, không biết vì sao, gương mặt của Quý Phàm lại xoay đúng về hướng cửa sổ.
Đám người trên lầu căn bản không kịp tản ra.
Khóe môi Quý Phàm cong lên một nụ cười, hắn chậm rãi giơ tay lên.
Vừa ôm người trong lòng một cách phô trương, vừa hạ cằm xuống, vừa khéo đặt lên đỉnh đầu anh, đồng thời giả vờ như vô tình, hướng lên lầu "trưng bày" chiếc nhẫn trơn bằng bạch kim trên mu bàn tay, một chiếc nhẫn hoàn toàn không hề lấp lánh bắt mắt.
Nào ngờ chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Talk lại ầm ĩ đến long trời lở đất.
Từ khóa "chồng Quý Phàm quá đỗi bình thường" nhanh chóng leo thẳng lên top tìm kiếm.
...
"Người đâu rồi" Cao Huân vừa bước vào phòng thì trừng mắt nhìn nhau cùng Tiểu Lâm: "Quý Phàm kéo theo đàn ông của cậu ấy chạy mất rồi à?!”
Trời đánh thánh vật, cô vừa mới trao đổi xong với bên nhãn hàng và nhiếp ảnh gia về kế hoạch chụp tiếp theo, cái tên não yêu đương đáng chém này đã chuồn mất rồi sao?
Cao Huân cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ bị tức đến mức phải vào ICU cấp cứu.