Ẩn Hôn Cùng Minh Tinh Ngọt Ngào

Chương 37

Trước Sau

break

Nhưng vẫn bị làn da trắng nõn, đôi chân thon dài của cô hút hồn.

Anh nên đối mặt hay là nên né tránh?

Nhưng... nhưng sao chân lại không nghe lời, mắt cũng không kìm được.

Anh cứ ngây ngốc nhìn, nhìn cô đi đến trước mặt mình.

Hàn Hân Nguyệt đưa tay ngọc ngà đặt lên người Giang Phàm.

Nhẹ nhàng đẩy anh. "Tiểu Phàm Phàm, giúp em sấy tóc được không?"

"Được, được."

Giang Phàm hoàn hồn, hít sâu vài hơi mới trấn tĩnh được cảm xúc xao động trong lòng.

Vất vả lắm mới sấy tóc xong cho cô, cứ tưởng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, hạ nhiệt độ cơ thể xuống.

Không ngờ bên ngoài lại mưa rào rạt.

Hàn Hân Nguyệt quay người vùi mặt vào lòng anh, hai tay ôm chặt eo anh.

"Giang Phàm, trời mưa rồi, em sợ quá, dạ dày cũng đau, tối nay anh ngủ cùng em được không?"

Ngủ?

Giang Phàm nhắm mắt, từ chối yêu cầu của người đẹp như vậy, anh thật sự không nhẫn tâm.

"Được, anh ngủ cùng em, anh đi lấy chăn."

"Không cần!"

Hàn Hân Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to long lanh như muốn hút người ta vào.

"Anh ngủ với em trên giường, giường của em lớn như vậy, ngủ một mình em sợ."

"Chuyện... chuyện này không ổn lắm đâu?"

Cô nhóc này lại muốn mạng của anh sao?

Anh là một người đàn ông huyết khí phương cương, đêm khuya thanh vắng, mỹ nhân trong lòng, anh có thể kiềm chế được sao?

"Có gì không ổn? Bây giờ em là bệnh nhân, anh phải chăm sóc bệnh nhân sát sao, lỡ như em có chuyện gì mà không kịp gọi anh thì sao?"

Giang Phàm nghĩ cũng đúng.

"Vậy, vậy được rồi, anh cũng đi tắm cái đã."

"Ừm!"

Hàn Hân Nguyệt sợ anh nuốt lời, nằm trên giường cũng không dám ngủ, đành chơi một ván game.

Lúc Giang Phàm tắm xong đến bên giường cô, anh vẫn rất ngại ngùng.

Hàn Hân Nguyệt tắt đèn, trực tiếp kéo anh lên giường.

Đắp chăn xong, cô mạnh dạn chui vào lòng Giang Phàm, nhắm mắt lại, giọng nói rất mãn nguyện: "Ngủ thôi!"

Cô tự ngâm, không biết cô có bị điên rồi không? Đột nhiên cảm thấy chỉ cần nằm trong lòng Giang Phàm như vậy, không làm gì cô cũng cảm thấy rất hạnh phúc.

Giang Phàm cũng có cảm giác tương tự, nhưng anh không dám nhúc nhích.

Thậm chí thở mạnh cũng sợ mình không nhịn được mà làm ra chuyện gì tổn thương đến Hàn Hân Nguyệt.

Cô gái này từ khi xuất hiện cứ như mọc rễ trong tim anh, cô nhíu mày một cái. anh cũng thấy khó chịu cả buổi.

Cứ ôm như vậy, cứ nằm như vậy, lặng lẽ nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Trên đời này không có gì đáng giá hơn thế.

[Ting... Chúc mừng ký chủ được ngủ cùng giường với chân mệnh thiên nữ, thưởng 999.999.999 tệ, tặng kèm bí kíp nín thở, mỗi lần có thể nín thở ba tiếng.]

Bí kíp nín thở?

Giang Phàm thật sự muốn bật cười thành tiếng.

Hệ thống này quá hiểu anh, anh vừa mới nghĩ không dám thở mạnh, bí kíp nín thở đã được tặng đến.

Trong lòng vang lên tiếng thở đều đều của Hàn Hân Nguyệt, Giang Phàm cúi đầu hôn lên trán cô, anh cũng dần chìm vào giấc ngủ.

Những ngày tiếp theo, Giang Phàm ban ngày đi học, buổi tối thì đến nhà Hàn Hân Nguyệt ngủ.

May mà Hàn Hân Nguyệt không yêu cầu anh ngủ cùng cô mỗi ngày.

Nếu không, "cậu nhỏ" của anh không nổ thì anh cũng nổ mất.

Hôm nay, lớp anh tổ chức buổi gặp mặt giao lưu với lớp tiếng Anh tại một nhà hàng theo chủ đề.

Giang Phàm và Trì Vịnh Phi cùng Chu Tử Phong, ba oan gia này lại gặp nhau.

Chu Tử Phong cầm micro đứng trên sân khấu, lớn tiếng nói: "Tối nay tất cả chi phí đồ ăn, tôi bao! Các bạn cứ ăn thoải mái!"

"Wow! Chu thiếu gia uy vũ."

"Chu thiếu, YYDS! Theo Chu thiếu gia, ăn uống không lo nghĩ."

Không khí sôi nổi hẳn lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương