Hàn Hân Nguyệt cảm thấy hơi khát nước, cũng đeo kính râm và khẩu trang xuống xe.
Vừa hay cổng trường có siêu thị, cô mua nước khoáng, coca, nước trái cây, còn có khoai tây chiên, xách cả một túi đầy đi ra.
Thanh toán xong, vừa đi ra đến cửa liền đụng trúng mặt Chu Tử Phong.
"Cô là bạn gái của Giang Phàm?"
Mắt Chu Tử Phong sáng rực, tuy anh ta không nhìn thấy mặt Hàn Hân Nguyệt, nhưng chỉ cần nhìn vóc dáng yêu kiều của cô cũng khiến anh ta thấy ngứa ngáy trong lòng.
Quan trọng nhất là, cô là bạn gái của Giang Phàm!
Của Giang Phàm thì anh ta nhất định phải cướp, vì anh ta tuyệt đối không thể để Giang Phàm, một tên nghèo kiết xác, vượt mặt mình!
Hàn Hân Nguyệt tháo kính râm, trừng mắt nhìn anh ta, giọng lạnh lùng: "Liên quan gì đến anh? Chó ngoan đừng chắn đường."
Chu Tử Phong luôn kiêu ngạo, bình thường nếu người khác dám mắng anh ta như vậy, anh ta đã ra tay đánh người rồi.
Nhưng lúc này anh ta lại nhìn chằm chằm vào mắt Hàn Hân Nguyệt, ngẩn người.
Đây là đôi mắt gì vậy?!
Đen láy sâu thẳm, trong veo linh hoạt.
Rõ ràng là vô cùng thuần khiết, nhưng lại mang theo một chút hấp dẫn khó cưỡng.
Đây chính là nét đẹp vừa thuần khiết vừa quyến rũ trong truyền thuyết sao!?
Anh ta lăn lộn trong chốn tình trường nhiều năm, chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp như vậy.
Đẹp đến mức khiến anh ta cảm thấy có chút quen thuộc, đây chính là đôi mắt mà anh ta ngày đêm nhung nhớ!
Chu Tử Phong nhìn Hàn Hân Nguyệt càng lúc càng nóng bỏng. "Người đẹp, tôi rất thích cô, chỉ cần cô theo tôi, cô muốn gì tôi cũng có thể cho cô."
Người đẹp trước mặt này khiến người ta rung động hơn hẳn con tiện nhân Trì Vịnh Phi kia.
"Anh có thể cho tôi cái chết ngay bây giờ không?"
Hàn Hân Nguyệt thật sự thấy buồn cười, mèo mả gà đồng gì cũng dám nhảy ra trước mặt cô.
"Hì hì... Người đẹp, cô thật hài hước. Nhà tôi có mỏ, cha tôi là ông chủ mỏ than nổi tiếng, Giang Phàm chỉ là một tên nghèo kiết xác, bỏ tên đó rồi đi theo tôi, từ nay về sau cô sẽ bước lên đỉnh cao nhân sinh."
Chỉ cần cuốc chim vung đủ tốt, không có góc tường nào không đào được.
Theo đuổi bạn gái cũ của Giang Phàm anh ta chỉ mất ba giây, theo đuổi bạn gái hiện tại của anh ta nhiều nhất cũng chỉ mất ba phút.
Hàn Hân Nguyệt cười nhạo: "Ông chủ mỏ than? Con trai của ông trùm dầu mỏ tôi còn không thèm, ông chủ mỏ than hết thời rồi còn chưa đủ tư cách lọt vào mắt tôi, tôi nói lại lần nữa, tránh ra! Nếu không đừng trách tôi không khách khí."
Những năm nay cô gặp đủ loại đàn ông, nhưng chưa có ai dám khoe khoang mình giàu có trước mặt cô.
Tên cặn bã Chu Tử Phong này, nói anh ta là ếch ngồi đáy giếng còn là sỉ nhục loài ếch.
Nhưng Chu Tử Phong luôn cho rằng mình là hoàng tử, cho rằng nhà mình có mỏ, chỉ cần anh ta vẫy tay, tất cả phụ nữ đều phải đến liếm láp anh ta.
Bây giờ anh ta đã nói chuyện với Hàn Hân Nguyệt rất nhẹ nhàng rồi.
Cô lại dám sỉ nhục anh ta như vậy, đúng là muốn ăn đòn!
"Tôi nói cho cô biết, đừng có mà không biết điều! Con nhóc, giả vờ ngầu coi chừng bị sét đánh cho đấy!"
Hàn Hân Nguyệt không nói gì nữa, giơ chân “bịch” một tiếng đá anh ta ngã xuống đất.
"Dám chắn đường tôi, cứ đợi đấy, sớm muộn gì tôi cũng cho anh nếm thử mùi vị bị sét đánh."
Hôm nào tìm chỗ vắng người, dùng Thiết Sa Chưởng đánh cho cha mẹ anh ta cũng không nhận ra!
"Khụ... khụ khụ..."
Chu Tử Phong bò dậy, đôi mắt nhỏ giận dữ như muốn phun lửa.
"Con nhỏ chết tiệt, mày dám đánh tao, đúng là không biết sống chết!"