Ẩn Hôn Cùng Minh Tinh Ngọt Ngào

Chương 28

Trước Sau

break

Cô ta thật sự hối hận, sớm biết trước đây đã ngủ với Giang Phàm rồi.

Lúc trước tại sao lại giữ thân như ngọc cho cái tên phú nhị đại chết tiệt kia chứ.

Hàn Hân Nguyệt dựa vào xe, "Chậc chậc, đã có bạn trai rồi còn lén lút với đàn ông khác trong rừng cây, còn dám nói đến xấu hổ? À, tôi quên mất, cô căn bản không có mặt mũi, ngay cả da cũng không có."

Đồ tiện nhân! Còn dám đến khiêu khích cô, đúng là tự tìm người mắng.

Giọng Hàn Hân Nguyệt không nhỏ, mấy nhân viên bán hàng xung quanh đều nghe thấy, đều có chút khinh bỉ nhìn Trì Vịnh Phi.

Trì Vịnh Phi tức giận dậm chân. "Không biết xấu hổ là cô mới đúng, đàn ông tôi vứt đi thì cô xem như bảo bối, cô đúng là đồ tiện nhân."

"Chát!"

Hàn Hân Nguyệt giơ tay tát cô ta một cái. "Giang Phàm là người cô không với tới được! Dám mở miệng mắng tôi cũng không tự xem lại mình là cái thá gì, còn dám mắng thêm một câu nữa, tôi sẽ đập nát răng cửa của cô."

Tuy cô sinh ra trong gia đình giàu có, học được sự dịu dàng, chu đáo, tao nhã, đoan trang.

Nhưng cô học võ ở Hư Vọng Sơn, tu luyện tinh thần nghĩa hiệp, có thù tất báo.

Nắm đấm sắt thép, càng không chịu được sự sỉ nhục.

Sư phụ từ nhỏ đã dạy cô, thấy ai không vừa mắt thì cứ đánh, không cần sợ gì cả, trời sập xuống thì đã có lão nhân gia ông ấy chống đỡ.

"Á... Hu hu hu..." Trì Vịnh Phi ngày thường dựa vào nhan sắc mà vênh váo quen rồi, nào đã từng bị ai tát, nhất thời tủi thân nước mắt giàn giụa. "Anh Tử Phong, hu hu...Anh Tử Phong, người phụ nữ này hung dữ quá, đáng sợ quá, anh phải đòi lại công bằng cho em."

Người đẹp rơi lệ vốn như là hoa lê dính hạt mưa, đáng thương động lòng người.

Nhưng Trì Vịnh Phi lại dùng mỹ phẩm kém chất lượng, vừa khóc, phấn mắt và kem nền đều trôi hết, cả khuôn mặt loang lổ như chú hề hát tuồng.

Chu Tử Phong không khỏi cảm thấy ghê tởm.

"Là em mắng người ta trước, người ta đánh em là đáng đời, còn ở đây khóc lóc om sòm cái gì? Mau lau mặt đi, đừng để mất mặt thêm nữa."

Trước đây anh ta dẫn cô gái nào ra ngoài mà không phải ăn mặc lộng lẫy.

Trì Vịnh Phi cũng xinh đẹp đấy, chỉ là quá giả tạo.

Lúc này anh ta chỉ hứng thú với bạn gái của Giang Phàm.

"Tử Phong..." Trì Vịnh Phi không dám tin kêu lên một tiếng, Chu Tử Phong là bạn trai của cô ta mà!

Sao lại bênh vực bạn gái của Giang Phàm?

Nhưng cô ta lại không dám trách Chu Tử Phong, chỉ đành nói: "Em, em biết rồi, vậy chúng ta mua xe đi."

"Mua xe gì chứ, hôm nay anh không có tâm trạng, để hôm khác rồi nói, em về trước đi."

Bây giờ anh ta nhìn Trì Vịnh Phi thế nào cũng không vừa mắt, người phụ nữ này ngoại trừ kỹ thuật trên giường tốt ra, còn lại đều khiến anh ta chán ghét.

Lúc này anh ta chỉ hứng thú với bạn gái của Giang Phàm.

Con vịt đến miệng đã bay mất, Trì Vịnh Phi chắc chắn không cam lòng.

Cô ta nũng nịu nói: "Đã đến rồi thì cứ xem một chút đi."

"Anh nói không có tâm trạng, em có hiểu không?" Chu Tử Phong nổi giận, đồ ngu ngốc, chẳng có chút nhãn lực nào.

"Em.." Trì Vịnh Phi vừa định nói gì đó, thì thấy Giang Phàm và một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi đi tới.

Anh trực tiếp lờ Trì Vịnh Phi, đi đến khoác vai Hàn Hân Nguyệt nói với người đàn ông kia: "Đây là bạn gái tôi, sang tên cửa hàng này cho cô ấy là được."

"Được!" Ông chủ mỉm cười nói với Hàn Hân Nguyệt: "Chúc mừng cô, từ nay về sau, cửa hàng Porsche 4S này là của cô."

Cái gì?

Câu nói này không chỉ khiến Trì Vịnh Phi và Chu Tử Phong đứng hình khó hiểu, ngay cả Hàn Hân Nguyệt cũng ngơ ngác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương