Lam Yên cười ngắn ngủi một tiếng:
“Thầy giáo thì có quyền tùy ý đình chỉ học của nhóc sao? Oai phong gớm nhỉ.”
Lời nói của cô vừa nhanh vừa gấp, mang theo sự tức giận rõ rệt.
“Khoan đã,” Lam Yên chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, hỏi, “Nhóc vẫn chưa nói rõ, số tiền đó, nhóc lấy ở đâu ra?”
“Con cầm một chiếc vòng.”
“Bằng bạc à?”
“Là bằng vàng, kiểu dáng cũ lắm rồi.”
“Vòng vàng?”
Lam Yên không cần hỏi nhiều, cũng biết cô bé đã bị lừa gạt rồi, “Con bé ngốc, cho dù là kiểu cũ, giá vàng cũng không chỉ có ngần ấy.”
Trong lòng Đơn Thất Thất thắt lại, nhếch nhếch miệng:
“Nhưng trên biển hiệu trước cửa tiệm vàng có viết, thu mua giá cao, uy tín đặt lên hàng đầu.”
“Uy tín cái đầu nhóc ấy, nhóc bị người ta tống tiền rồi.”
Một gậy giáng mạnh xuống đỉnh đầu đang ngơ ngác của Đơn Thất Thất.
Cô bé há hốc miệng, vẻ mặt đầy ảo não, cảm giác khi bà nội trước lúc lâm chung, đeo chiếc vòng đó vào cổ tay cô bé, rõ ràng ùa về, đó không phải là một món trang sức bình thường, đó là hơi ấm cuối cùng bà nội để lại cho cô bé, vậy mà bây giờ, nó lại bị chính cô bé vì cuộc sống túng quẫn, dâng cho kẻ lừa đảo, đổi lấy vỏn vẹn một ngàn tệ.
“Vậy phải làm sao đây, con...”
Đơn Thất Thất gấp gáp giậm chân bành bạch.
“Con cái gì mà con,” Lam Yên liếc xéo cô bé một cái, “Đứng ngây ra đó làm gì, đi đến trường với tôi trước đã.”
“Dạ.”
Đơn Thất Thất thụ sủng nhược kinh.
Lam Yên kéo cô bé, xuyên qua ánh nắng dài dằng dặc của tòa nhà tập thể, đi về hướng trường học.
Trong tòa nhà tập thể này, nhà ai chẳng có nỗi khổ riêng, chút sức lực đó của bản thân Lam Yên, đã sớm bị cuộc sống mài mòn gần hết rồi, không có sự đồng tình dư thừa để tùy tiện ban phát cho người khác, quen biết Đơn Thất Thất mới hai ba ngày, chẳng có tình cảm gì, đại khái chỉ là chướng mắt cái dáng vẻ cam chịu nhẫn nhục đó của Đơn Thất Thất, bị người ta oan uổng, chỉ biết trốn đi chịu tủi thân, không có tiền đồ như vậy, không có tư cách sống chung một mái nhà với cô, thế nên mới muốn đòi lại công bằng cho cô bé.
Đơn Thất Thất ngửa mặt nhìn Lam Yên đang đi ngược sáng phía trước mình, ánh nắng trên đỉnh đầu dát lên mái tóc dài uốn xoăn của cô một viền vàng óng ả.
Hàng chân mày nhíu chặt, khóe miệng mím lại thành một đường cong trĩu xuống.
Vẫn đang tức giận.
Thực ra cô chẳng dịu dàng chút nào, nói chuyện với Đơn Thất Thất giọng điệu luôn rất xẵng, hoàn toàn không dính dáng gì đến người mẹ trong tưởng tượng của Đơn Thất Thất, nhưng chính một người chưa từng nói lời nhỏ nhẹ như vậy, lại mang đến cho Đơn Thất Thất cảm giác an toàn tột độ.
Tình mẫu tử là một hương vị như thế nào?
Đơn Thất Thất đã cảm nhận được từ trên người Lam Yên.
-
Lam Yên coi ánh mắt dò xét từ phòng bảo vệ trước cổng trường như không thấy, đi thẳng qua sân trường, đến văn phòng của thầy Lý.
“Thầy Lý là vị nào?”
Lam Yên hỏi.
Thầy Lý ngồi ở vị trí gần cửa sổ đẩy đẩy gọng kính, trên mặt treo vẻ không vui vì bị quấy rầy:
“Là tôi, cô có việc gì không?”
Thầy ta lướt ánh mắt từ Lam Yên sang Đơn Thất Thất:
“Không phải bảo em về nhà kiểm điểm sao, em lại quay lại trường làm cái trò gì?”
“Tôi là mẹ con bé, là tôi tìm thầy, không phải con bé.”
Lam Yên nói.
Tấm lưng đang co rúm của Đơn Thất Thất lập tức ưỡn thẳng, có mẹ chống lưng, cô bé liền có dũng khí.
Lam Yên kéo Đơn Thất Thất, sải bước đi đến trước bàn làm việc của thầy Lý, từ trên cao nhìn xuống thầy Lý đang ngồi trên ghế, không nổi giận, nhưng lại rất có khí thế.
Từ góc độ của Đơn Thất Thất, có thể nhìn thấy đường nét góc nghiêng căng cứng của cô, cô lúc có tính khí, cũng rất đẹp.
Thầy Lý bị khí thế của Lam Yên làm cho sững sờ một chút, đánh giá lại cô.
Lam Yên không nói nhiều lời vô ích, trực tiếp đập tờ biên lai trong tay lên bàn thầy Lý, động tác dứt khoát lưu loát:
“Tờ đơn này, là bằng chứng con gái tôi cầm chiếc vòng vàng, đổi lấy một ngàn tệ, thời gian, số tiền, ghi chép rất rõ ràng.”
Oan uổng học sinh ăn cắp tiền không phải là chuyện nhỏ, thầy Lý không giữ được thể diện, ngụy biện:
“Tôi với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, xử lý chuyện mất quỹ lớp, chắc chắn phải cẩn trọng, phải có lời giải thích với các bạn học khác, mọi dấu hiệu quả thực đều chỉ ra bạn Đơn Thất Thất có hiềm nghi lớn nhất, bây giờ cho dù có tờ giấy cầm đồ, cũng chỉ có thể nói là giảm bớt hiềm nghi, chứ không thể hoàn toàn loại trừ.”
Lam Yên vươn ngón trỏ ra, gõ nhẹ lên tờ biên lai đó:
“Thầy Lý, thầy rất thích nói đến tính chặt chẽ, được, theo logic của thầy, tôi có thể nói rằng, bất kỳ một người nào trong lớp của thầy, đều có khả năng là kẻ cắp, bao gồm cả chính thầy Lý đây, dù sao cũng không thể hoàn toàn loại trừ hiềm nghi, giống hệt như những gì thầy nói.”
Thầy Lý bị những lời lẽ sắc bén của cô nói cho đỏ bừng mặt, hai tay đang đan vào nhau buông ra, nắm chặt thành nắm đấm:
“Cô cãi chày cãi cối, sao có thể nghi ngờ giáo viên chứ?”
Lam Yên không nhường một tấc, khí thế hoàn toàn áp đảo đối phương:
“Thầy không điều tra rõ ràng, lúc hủy hoại sự trong sạch của con gái tôi, không cảm thấy bản thân mình cãi chày cãi cối sao? Bây giờ bất lợi cho thầy rồi, thầy liền lấy một miếng vải che thân tiếp tục chối cãi, trên đời này làm gì có chuyện hời như vậy.”
Thầy Lý cãi không lại cô, vò đầu bứt tai.
Lam Yên nhìn thầy Lý mặt đỏ tía tai, gằn từng chữ một:
“Tôi nói cho thầy biết, những việc thầy làm trước đây dựa trên cái nhìn phiến diện, đều là sai, sai hoàn toàn, bớt nói mấy lời vô nghĩa không thể loại trừ hiềm nghi với tôi đi, bây giờ, tôi yêu cầu thầy công khai xin lỗi con gái tôi, trả lại sự trong sạch cho con bé trước mặt mọi người.”
Trong văn phòng im phăng phắc, các giáo viên khác đều thở khẽ lại, không ai dám coi thường Đơn Thất Thất nữa.
Đơn Thất Thất nhìn Lam Yên đang ra mặt vì mình, trái tim đập thình thịch, nhưng không còn là sự sợ hãi nữa, mà là sự sùng bái, Lam Yên đội trời đạp đất chắn trước người cô bé, lần đầu tiên cô bé nếm trải hương vị được bảo vệ, cô bé không còn là một người trơ trọi nữa, cô bé cũng có chỗ dựa rồi.
Thầy Lý mới không chịu cúi đầu nhận lỗi, như vậy thì mất mặt biết bao, thầy ta vẫn đang câu giờ, nghĩ cách, thầy ta thật sự không tin, bản thân là một giáo viên dạy Ngữ văn, lại cãi không lại một người phụ nữ?
Sự thật là, thầy ta quả thực cãi không lại.
Lúc này, lớp trưởng Trần Lỗi thở hồng hộc xuất hiện ở cửa, trong tay nắm chặt một cuộn tiền, cậu ta liếc nhanh Đơn Thất Thất một cái, vẻ mặt đầy hổ thẹn.
“Thầy... Thầy Lý.”
Giọng Trần Lỗi vừa gấp vừa run, nói năng lộn xộn, “Quỹ lớp tìm thấy rồi, không, không mất, là do em sơ ý kẹp vào giữa hai quyển sách.”
Cậu ta liên tục cúi gập người:
“Xin lỗi, thầy Lý, em không cố ý, hại thầy hiểu lầm bạn Đơn Thất Thất.”
Sắc mặt thầy Lý đại biến, trừng mắt nhìn cậu ta.
Nếu không phải phụ huynh cậu ta bình thường không ít lần biếu xén, thì đã cách chức lớp trưởng của cậu ta rồi.
“Thầy Lý,” Lời nói của Lam Yên đâm thẳng vào xương sống thầy ta, “Bây giờ, có thể xin lỗi được chưa?”
Sự việc đã đến nước này, thầy Lý đành phải nhận, nửa ngày sau, nặn ra một câu xin lỗi chiếu lệ:
“Là do tôi điều tra không chu toàn, võ đoán rồi, oan uổng cho em Đơn Thất Thất.”
Đã nói là xin lỗi trước mặt mọi người, Lam Yên tuyệt đối không nhượng bộ.
Cô tiến lên nửa bước, hai tay chống lên mép bàn, rướn người tới, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang chột dạ né tránh của thầy Lý:
“Hoặc là, xin lỗi trước mặt mọi người, hoặc là, gọi hiệu trưởng đến, dù sao lý lẽ cũng thuộc về con gái tôi, tôi không ngại làm lớn chuyện này đâu.”
Từng chữ quả quyết, từng câu tru tâm.
Tất cả mọi người đều ngây ngốc nhìn người phụ nữ yêu diễm như hồ ly, nhưng khí thế lại kinh người này.
Thầy Lý hoàn toàn khuất phục, gật đầu nói:
“Được, tôi... tôi làm theo.”
Không chậm trễ một giây nào, họ đi đến lớp học.
Thầy Lý đứng trên bục giảng, đầu gục xuống:
“Các em học sinh, làm mất một chút thời gian của mọi người, về chuyện mất quỹ lớp, thầy đã điều tra rõ ràng rồi, là do lớp trưởng sơ ý, kẹp tiền vào trong sách, từ đầu đến cuối, đều không tồn tại chuyện ăn cắp, trước đó, là do thầy điều tra chưa đủ kỹ lưỡng, đã oan uổng cho bạn Đơn Thất Thất.”
Thầy ta mang theo một khuôn mặt bóng nhẫy dầu mỡ, cười áy náy với Đơn Thất Thất:
“Xin lỗi, em Đơn Thất Thất, hành vi của thầy, đã gây ra tổn thương cho em, bây giờ, thầy trịnh trọng xin lỗi em.”
Thầy ta động tác cứng nhắc cúi gập người với Đơn Thất Thất.
Trần Lỗi cũng cúi gập người chín mươi độ theo:
“Xin lỗi, bạn Đơn Thất Thất, là tớ liên lụy đến cậu, để cậu phải chịu tủi thân, thật sự xin lỗi.”
Lớp học rất yên tĩnh, những ánh mắt khinh bỉ trước đó dành cho Đơn Thất Thất, đã biến mất.
Đơn Thất Thất nắm chặt gấu quần đồng phục, được trả lại sự trong sạch trước mặt mọi người, cô bé thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cuối cùng cũng dễ chịu rồi.
Khi sự dễ chịu lan tỏa khắp toàn thân, cô bé nghiêng mặt, nhìn ra ngoài lớp học.
Lam Yên quay lưng về phía cô bé, hơi ngửa đầu nhìn về phía xa, bờ vai của cô không đủ rộng lớn, nhưng lại có bản lĩnh chống đỡ một khoảng trời xanh cho Đơn Thất Thất.
Một dòng nước ấm áp chảy qua lồng ngực Đơn Thất Thất, cô bé muốn khóc, lại cảm thấy, bây giờ không phải lúc để khóc.
Cô bé cứ ngây ngốc nhìn Lam Yên, mái tóc dài uốn xoăn phong tình vạn chủng bị gió thổi tung, trong đôi mắt nhỏ bé của cô bé, đung đưa đung đưa, trở thành phong cảnh từ nay về sau đi khắp núi cao sông dài, cũng không thể thay thế.
Nếu đây không phải là mẹ, vậy thì thế nào mới là mẹ chứ?
-
Sau khi sự thật được phơi bày, gần đến giờ tan học, Đơn Thất Thất cùng Lam Yên rời khỏi trường.
Hai người một trước một sau bước ra khỏi cổng trường, Đơn Thất Thất lặng lẽ đi theo Lam Yên, nghĩ đến những lời Lam Yên nói lúc bảo vệ mình ban nãy, không nhịn được thầm vui sướng, bất giác bật cười thành tiếng.
Lam Yên quay đầu nhìn cô bé một cái.
Đơn Thất Thất chạy chậm hai bước đuổi kịp cô, lấy hết dũng khí nói:
“Ban nãy dì nói với thầy Lý, dì là... của con.”
Cô bé không trực tiếp nói ra hai chữ “mẹ”, trong lời lẽ vòng vo, sự mong đợi bày ra rành rành, cô bé âm thầm bấm chặt lòng bàn tay, quan sát góc nghiêng của Lam Yên.
Lam Yên nhíu mày:
“Nói bừa thôi, nhóc đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”
“Dạ.”
Đơn Thất Thất ỉu xìu đáp.