Sau khi nhận ra mình không mặc quần áo, Vân Nguyệt liền vội vàng muốn xuống đất, bàn tay to lớn của Vân Sảnh từ từ siết chặt, di chuyển khắp người nàng đầy chiếm hữu.
Lúc này Vân Nguyệt hoàn toàn không dám nhúc nhích nữa.
Dưới màn đêm, người đàn ông sắc mặt lạnh lùng ôm thiếu nữ mảnh mai, sải bước vào khuê phòng của thiếu nữ.
Con sói đội lốt cừu lộ nguyên hình, lộ ra răng nanh và móng vuốt sắc nhọn.
Thiếu nữ bị ném lên giường, người đàn ông đè lên.
"Man Man, không phải đã nói thích ca ca sao? Hửm?" Câu hỏi này, giống như một con dao, đâm thẳng vào Vân Nguyệt, như thể nếu nàng dám phản bác hắn, hắn sẽ lập tức lấy mạng nàng.
"Man Man thích ca ca." Nàng đang định giải thích kỹ càng rằng sự yêu thích này và tình yêu nam nữ mà hắn hiểu không giống nhau, thì hai chân nàng đã bị tách ra, ©ôи th!t nóng bỏng chọc vào hoa huyệt mềm mại của nàng.
ŧıểυ huyệt bị kinh hãi, co rút không ngừng, cánh hoa non nớt, ướt át quyến rũ, tỏa ra hơi thở động tình của thiếu nữ.
"Ta cũng yêu mến Man Man." Hắn hạ thấp eo xuống, vật dữ tợn của người đàn ông không chút lưu tình tiến vào cơ thể Vân Nguyệt, cướp đi sự trong trắng của nàng.
Đêm đó, bất kể Vân Nguyệt khóc lóc, kêu gào, cầu xin thế nào, hắn cũng không dừng lại, hung hăng lật qua lật lại, hành hạ nàng suốt đêm.
Từ đau đớn ban đầu, đến kɧoáı ©ảʍ sau đó, cuối cùng không còn biết trời đất là gì, hoàn toàn tan chảy trong du͙© vọиɠ mãnh liệt.
Ngày hôm sau, Vân Nguyệt ngơ ngác nhìn vết máu lẫn tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên giường, trong lòng hoang mang, lo lắng bất an.
Lớn lên trong kỹ viện, nàng đã thấy quá nhiều kỹ nữ chưa chồng mà chửa bị đánh đập đến sảy thai.
Nàng vuốt ve bụng dưới, run rẩy không thôi, ngay cả huyết dịch cũng lạnh ngắt.
Nghe nói, năm đó mẹ nàng cũng không may mang thai nàng, lúc đó mẹ nàng đã tìm mọi cách để phá thai, nhưng nàng vẫn ngoan cường sinh ra trên đời này.
Căn phòng trống trải càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi của nàng.
"Hu hu..." Nàng không nhịn được khóc lên.
"Cô nương tỉnh rồi?" Nỗi sợ hãi của nàng không kéo dài quá lâu, sau khi nhận thấy động tĩnh trong phòng, Thu cô cô bước vào, bưng cho nàng một bát nước đường đỏ, dùng ánh mắt thúc giục dỗ dành nàng uống hết.
Nước đường đỏ ấm áp vừa vặn xoa dịu cơn đau nhức trên người nàng.
Lúc nha hoàn thay quần áo cho nàng, Thu cô cô tự tay dọn dẹp sạch sẽ ga giường, dịu dàng an ủi Vân Nguyệt, "Thế tử gia thương cô nương, đã uống thuốc tránh thai cho nam, Tam cô nương đừng lo lắng."
"Sáng nay, hoàng cung triệu tập gấp, Thế tử không có thời gian chăm sóc cô nương, đợi Thế tử gia trở về, nhất định sẽ cho cô nương một lời giải thích."
Lúc đó Vân Nguyệt không quan tâm đến những chuyện khác, chỉ quan tâm đến việc mình có mang thai ngoài ý muốn hay không, sau khi hoàn hồn, lại cảm thấy lời an ủi của Thu cô cô quá mơ hồ, bọn họ là huynh muội, Vân Sảnh có thể cho nàng lời giải thích gì chứ?
Nàng chỉ có thể tự an ủi mình, đêm điên cuồng và trái luân thường đạo lý đó, chỉ là do kế huynh uống say, dù cho bản thân nàng cũng không tin vào suy nghĩ này, nàng vẫn ngây thơ tự thuyết phục mình như vậy.