Trong lòng Mori Hội Lí chỉ có nam chính, nhưng Hướng Hội Lí thì chẳng thèm coi cái tên nam chính này ra gì.
Hơn nữa, cô đã muốn làm một việc từ lâu lắm rồi.
Cô hít sâu một hơi, nhanh nhẹn leo xuống giường, khóe miệng nở nụ cười, từng bước tiến lại gần nam chính.
Lão quản gia Nguyên Bá đứng bên cạnh lộ vẻ vui mừng: "Thiếu gia Cảnh, cậu vừa đến là tiểu thư đã chịu xuống giường rồi."
Xích Tây Cảnh khẽ nhướng mày.
Hắn không tránh né, cứ thế thong dong đứng yên tại chỗ, rũ mắt nhìn Hội Lí đang đi về phía mình.
Cho dù là đại tiểu thư kiêu kỳ đến đâu thì đã sao. Cô ta yêu hắn, phục tùng hắn vô điều kiện. Đó là chuyện mà ai ai cũng biết.
"Đã chịu dậy rồi thì đi học cùng tôi..."
Lời còn chưa dứt, bỗng một luồng gió mạnh tạt qua.
Xích Tây Cảnh vẫn còn đứng sững tại chỗ, nhưng đầu đã bị đánh cho lệch sang một bên.
Nguyên Bá kinh hoàng thốt lên: "Tiểu thư, người đang làm cái gì vậy?!"
Làm cái gì ư?
Tất nhiên là đại diện cho tất cả các độc giả không thể thò tay vào trong truyện tranh để tát nam chính, tặng cho hắn hai cái tát nảy lửa rồi.
"Hôm nay cuối cùng cũng tóm được cơ hội tát anh, tôi ngứa mắt cái loại 'tra nam' như anh lâu lắm rồi anh biết không? Chỉ là một nhân vật ảo mà dám làm màu trước mặt tôi à."
"Anh nên thấy may mắn vì đây là truyện tranh Nhật Bản đi, đối tượng độc giả chính là mấy cô nàng thích kiểu lãng tử, chứ anh mà sinh ra ở chỗ tôi thì đã bị người ta 'tẩy chay' tám đời rồi."
"Bố là chủ tịch tập đoàn, mẹ là nhà ngoại giao, đám nhà giàu các người suốt ngày cứ thích rên rỉ vô cớ cái gì không biết. Tôi hỏi anh, bố mẹ anh không cho anh tiền à? Họ bỏ đói anh hay bắt anh làm việc cực nhọc? Anh có biết ngoài đời thực hiện nay có bao nhiêu người không tìm được việc làm không? Tôi thật sự cạn lời với cái đám nhà giàu ở biệt thự, lái siêu xe, tiêu tiền như rác mà suốt ngày cứ mở mồm ra là bảo mình không hạnh phúc đấy."
"Ngày nào đó nhà anh phá sản, không còn tiền nữa thì anh mới biết điều được."
Vừa bị đánh vừa bị nguyền rủa nhà phá sản, Xích Tây Cảnh ôm một bên mặt đau rát, gầm lên với cô: "Hội Lí, cô điên rồi sao?!"
Hội Lí thừa nhận luôn: "Đúng, tôi điên rồi đấy. Ai rơi vào hoàn cảnh của tôi mà chẳng điên?"
"Nhưng tôi điên vẫn còn giống con người hơn anh. Có thời gian rảnh thì đọc thêm sách nâng cao EQ để học cách nói chuyện cho giống con người đi suốt ngày gọi nữ chính là đồ xấu xí. Đó không gọi là kiêu ngạo đâu, đó gọi là vô học, biết chưa?"
"Vô học đã đành, lại còn tiêu chuẩn kép. Lúc anh mập mờ với nữ phụ thì anh im thin thít. Người ta là nữ chính mới đi gần nam phụ một chút là anh đã như con chó điên nhảy dựng lên ghen tuông, còn cố tình hẹn hò với nữ phụ để trả thù nữ chính nữa. Chắc hồi nhỏ anh uống nhầm sữa giả nên tiểu não phát triển không bình thường đúng không? Bố mẹ anh không đi tìm nhà máy sữa mà đòi bồi thường à?"
Hội Lí xả một tràng liên tục, chẳng thèm quan tâm đống lời chửi bới này sau khi qua bộ lọc ngôn ngữ tự động của não bộ thì nam chính có hiểu nổi không. Dù sao cô xuyên vào cái bộ truyện rác này, hệ thống không có, nhiệm vụ cũng không, để cô phát tiết một chút thì có làm sao.
Dưới ánh mắt chấn động và không hiểu nổi của Xích Tây Cảnh cùng Nguyên Bá, Hội Lí đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị tống vào bệnh viện tâm thần.
Xích Tây Cảnh vừa bị mắng đến ngơ ngác định mở miệng thì Hội Lí bỗng thấy đầu óc choáng váng.
Trong tiếng kêu hốt hoảng của Xích Tây Cảnh và Nguyên Bá, đầu Hội Lí ngửa ra sau, ngã nhào xuống.
Sau đó, cô không còn nghe thấy gì nữa.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, Xích Tây Cảnh và Nguyên Bá đã biến mất.
Hội Lí ôm đầu ngồi dậy từ trên giường.
---