Ai Bảo Cặp Đôi Phụ Không Được "Lật Bàn" Chứ!

Chương 13 :Tuần thứ ba - Nam chính kiểu lãng tử

Trước Sau

break

"Ngưỡng mộ quá, gia thế thứ nhất, đẹp trai thế này mà thành tích cũng thứ nhất. Hoàn hảo quá rồi, đúng là thiết lập phi nhân loại mà..."

"Akanishi-kun, lẽ nào cậu không có khuyết điểm gì sao?"

Eri không kìm được mà đảo mắt khinh bỉ.

Tức thật chứ, tuần trước mấy lời khen này vốn là dành cho cô, giờ lại dâng hết cho tên nam chính tồi tệ này.

Mau đi mỉa mai nữ chính đi, đừng có đến ám tôi.

Thế nhưng đời không như là mơ, lần này Akanishi Kei vẫn bước tới trước mặt cô, còn nữ chính vẫn chỉ đứng bên cạnh làm khán giả.

Eri: "?"

Dưới ánh mắt không hiểu chuyện gì của cô, Akanishi Kei nhếch môi trêu chọc.

"Eri, thật đáng tiếc, dù cô đã rất nỗ lực để thi đỗ hạng nhì, nhưng cô vẫn kém tôi một chút."

Nói xong anh ta đưa tay ra, gõ nhẹ vào trán cô một cái.

Eri ôm trán, răng hàm suýt thì nghiến nát.

Đại ca, tôi không chọc gì anh chứ? Sao cứ bám lấy tôi hoài vậy?

Hơn nữa lúc này người anh nên gõ trán phải là nữ chính chứ?

Không đúng.

Eri sực nhận ra.

Chẳng lẽ thi hạng nhì cũng không được? Bởi vì như vậy sẽ cướp mất tình tiết thuộc về nữ chính.

Được rồi, coi như cô sơ ý, không ngờ đến tầng này.

Dù sao cũng sắp reset rồi, cô chẳng nhịn nữa.

Eri xoa trán, ấp ủ một hồi rồi chỉ vào Akanishi Kei mắng một mạch: "Anh nói đúng rồi đấy, tôi với anh đâu chỉ kém một chút, đơn giản là khác biệt chủng tộc luôn rồi. Ai mà biết cái mạch não kỳ quặc của anh thuộc loại sinh vật biến dị nào, tôi nói cho anh biết, nếu anh không có cái hào quang nam chính đó thì tôi vứt tờ đề xuống đất giẫm hai cái cũng thi tốt hơn anh."

Nói xong, dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông, cảm giác choáng váng ập đến, Eri đã chuẩn bị sẵn sàng để ngất đi.

Cô ngả đầu ra sau, nhưng lần này gáy không đập trực tiếp xuống đất mà rơi vào một lồng ngực, một vệt màu đỏ mờ ảo lướt qua mắt.

Cô nhận ra đó là chiếc cà vạt đỏ chuyên dụng của nam sinh trong trường.

Không phải Akanishi Kei, là một người khác, hành động nhanh hơn cả Akanishi Kei. Eri cố gắng muốn nhìn rõ người tới là ai, nhưng không kịp nữa rồi. Trước khi mắt hoàn toàn tối sầm, cô chỉ thấp thoáng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết.

Thế là cô đến với tuần thứ năm.

Lần này Eri ghi nhớ kỹ quy tắc sinh tồn: là lá xanh làm nền cho nhân vật chính, cô không những không được cướp hào quang hạng nhất của nam chính mà còn không được cướp hào quang hạng nhì của nữ chính.

Vậy lần này cô cứ để nam nữ chính đều xếp trên mình, cô chỉ lấy hạng ba thôi, thế chắc không vấn đề gì chứ?

Thế là lại trải qua kỳ thi một lần nữa, Eri thầm nghĩ lần này mình thực sự không thể chơi lại được nữa đâu, nếu còn làm lại, cô nhìn mấy tờ đề đó chắc nôn ra mất.

Kết quả thi lại được công bố, Eri chạy đi xem điểm ngay lập tức.

Lần này cô tính điểm cực kỳ chuẩn xác, khống chế điểm số nằm giữa nữ chính và học sinh đặc cách kia, đáng lẽ phải là hạng ba.

Thế nhưng nhìn lên bảng xếp hạng.

Không đúng, sao cô lại là hạng tư, sao trước cô lại có tận ba người?

Hạng nhất là Akanishi Kei, điểm số không đổi so với hai tuần trước.

Hạng nhì là Oguri Tsubaki, điểm số cũng không đổi.

Điểm của mấy hạng sau cũng không đổi, điểm của tất cả mọi người đều y hệt như hai tuần trước.

Duy chỉ có hạng ba — Kashihara Tsunehiko.

Chỉ có điểm của anh ta là thay đổi, đột ngột cao hơn hai tuần trước gần 20 điểm, vọt lên đứng trước cô.

Cô đã trải qua mấy tuần rồi, ngoại trừ bản thân cô, những người khác dường như đều là những chương trình đã được lập trình sẵn, mỗi lần nói gì, làm gì, cư xử ra sao đều y hệt nhau.

Kết quả là bây giờ cái chương trình được lập trình sẵn đó đột nhiên xuất hiện một lỗi bug.

Trong khoảnh khắc này, Eri cảm thấy hơi khó thở, nhịp tim bắt đầu tăng tốc không kiểm soát. Đây không phải là nhịp tim của nữ phụ, mà là của chính cô. Bởi vì cái tên Kashihara Tsunehiko này.

Trời ạ, người của Cục quản lý xuyên sách cuối cùng cũng đi làm rồi sao?

————————!!————————

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc