Ai Bảo Cặp Đôi Phụ Không Được "Lật Bàn" Chứ!

Chương 1 : Kiếp đầu tiên - Bộ truyện tranh rác rưởi!

Trước Sau

break

Hội Lí: [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]

Hội Lí: Tớ thực sự phát điên rồi, sao tớ lại nông nổi phí cả một đêm trắng để xem cái đống rác này chứ???

Hội Lí: Tác giả ơi, bà có muốn xem xem mình đang vẽ cái quái gì không? Bà có hiểu không hả, quá bệnh hoạn rồi, đầu óc cả đám từ chính đến phụ đều có vấn đề.

Hội Lí: Cậu có tin nổi cái loại cốt truyện này mà năm đó lại bán được cả chục triệu bản không? Giờ lại còn vác mặt ra làm bản remake nữa chứ?!

Mắng mỏ xong, Hướng Hội Lí ném điện thoại sang một bên, tức giận lật người trên giường.

Cô hít sâu một hơi, tự nhủ phải bình tĩnh, không đáng để tổn thọ vì một bộ truyện rác.

Trời đã sáng.

Mùa hè trời sáng sớm, lúc này vừa qua sáu giờ. Ánh nắng ban mai đã len qua khe hở của rèm cửa đâm vào căn phòng nhỏ bé nhưng ấm cúng và ngăn nắp của cô, chiếu sáng mảng tường dán đầy giấy khen, kệ sách với đủ loại danh tác trong ngoài nước, và cả đống tài liệu ôn thi đại học đang chuẩn bị bán cân cho ông lão đồng nát.

Ngoài tiếng chim hót và tiếng ve kêu, Hướng Hội Lí dường như còn nghe thấy tiếng các cụ ông cụ bà dưới lầu rủ nhau đi tập thể dục buổi sáng.

Cửa sổ sáng sủa, ngày hè rực rỡ, gió điều hòa thổi từng đợt, cảm giác mát mẻ bao trùm khắp người. Nếu không xem bộ truyện kia trong kỳ nghỉ dài sau khi thi đại học kết thúc thì đây vốn dĩ phải là một buổi sáng dễ chịu và bình yên.

Vẫn không nhịn được cục tức, Hướng Hội Lí lại lên mạng tìm kiếm đánh giá của các độc giả khác về bộ truyện này.

Thấy phần lớn mọi người cũng đang chửi, mà còn chửi thậm tệ hơn cả mình, cô mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Hướng Hội Lí đặt điện thoại xuống, tự nhủ phải ngủ thôi, không là đột tử thật mất.

Đúng lúc này, cô bạn thân cuối cùng cũng trả lời tin nhắn.

"Tên nữ phụ trong truyện này giống hệt tên cậu luôn kìa, xong đời rồi, cậu sắp xuyên sách... À không, xuyên truyện rồi."

"Còn ngẩn ra đấy làm gì, mau mau học thuộc toàn bộ nội dung để chuẩn bị xuyên không đi quyến rũ nam chính hoặc nam phụ hắc hóa đi ha ha ha ha."

Hội Lí: [Mỉm cười]

Hội Lí: Thôi cậu xuyên đi, dù sao đầu óc cậu cũng có vấn đề, xuyên vào chắc chắn sẽ nói chuyện rất hợp với bọn họ đấy.

Trả lời xong câu này, Hướng Hội Lí không trụ vững được nữa, nhắm mắt lại, cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ.

Giấc ngủ sau một đêm thức trắng đúng là sảng khoái.

Vừa mở mắt ra, Hội Lí đã thấy trên đỉnh đầu treo một tấm màn ren trắng muốt rộng lớn.

Mẹ treo màn tuyn cho mình từ bao giờ thế nhỉ?

Đầu óc Hội Lí còn mụ mị, cô chậm rãi ngồi dậy từ trên giường.

Cô vén màn ra, sau khi nhìn rõ bố cục căn phòng, đôi mắt vốn đang lờ đờ bỗng chốc trợn tròn.

Đầu tiên, nhà cô tuyệt đối không đời nào mua cái loại đèn chùm pha lê này. Vì loại đèn này cực kỳ bám bụi, đối với một gia đình công nhân viên chức không có người giúp việc mà nói, treo cái đèn này chẳng khác nào tự rước họa vào thân.

Hơn nữa, sơn tường màu hồng, phào chỉ trần nhà có chạm khắc, căn phòng nhỏ chưa đầy hai mươi mét vuông của cô đột nhiên biến thành một căn phòng Barbie mộng ảo kiểu Âu còn lớn hơn cả phòng khách nhà cô.

Bộ đồ ngủ mặc mấy năm trời đã biến thành váy ngủ hai dây bằng lụa tơ tằm.

Chiếc giường nhỏ một mét rưỡi ngủ từ tiểu học đến khi tốt nghiệp cấp ba đã biến thành chiếc giường công chúa xa hoa ba mét có rèm lụa bao quanh.

Hai vị phụ huynh keo kiệt đổi tính rồi sao? Không những treo màn cho cô, mà còn âm thầm sửa sang lại toàn bộ căn phòng?

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc