“Tiểu Khê, để bố xem nào.” Bố Thẩm buổi sáng đã biết chuyện nguyên chủ đập đầu vào tường, nhưng ông đang đi làm, không thể xin nghỉ về ngay được, hơn nữa mẹ Thẩm đã xin nghỉ về rồi, không cho ông về nên ông cũng không về.
Thẩm Vân Khê ngoan ngoãn ngồi yên để bố Thẩm xem xét.
Bố Thẩm đau lòng nói: “Tiểu Khê, sao con lại ngốc thế, đập vào đầu mình không đau à? Sao lại bồng bột như vậy?”
Thẩm Vân Khê cười gượng: “Bố, sau này con sẽ không thế nữa đâu ạ.”
Thẩm Vân Duyệt giúp mẹ Thẩm bưng cơm ra bàn, hiếm khi nói đùa: “Chắc là Tiểu Khê không biết đau đâu, nếu không sao lại làm chuyện như vậy được.”
“Chị!” Thẩm Vân Khê giả vờ lườm chị.
“Được rồi, mau lại ăn cơm đi!” Mẹ Thẩm gọi.
Cả nhà rửa tay ngồi vào bàn ăn, Thẩm Vân Khê đã đói từ lâu, nhìn những món ăn thịnh soạn, tinh tế trên bàn, nước miếng sắp chảy ra rồi.
Mẹ Thẩm gắp một miếng bụng cá vào bát Thẩm Vân Khê: “Con ăn nhiều vào.”
“Con cảm ơn mẹ.” Thẩm Vân Khê cười với mẹ Thẩm, để lộ tám chiếc răng trắng như tuyết.
Mẹ Thẩm sững người một lúc, rồi lườm cô một cái tỏ vẻ không vui: “Ăn mau đi, sau này bớt làm mình làm mẩy là được rồi.”
Chiều nay trước khi ra khỏi nhà, mẹ Thẩm còn nổi giận một trận, trông có vẻ vô cùng thất vọng về cô.
Nhưng bữa tối bà lại nấu toàn những món cô thích ăn, sườn xào chua ngọt, cá hấp, còn có một món canh.
Trước đây, những món này chỉ có vào dịp lễ tết. Hôm nay mẹ Thẩm nấu nhiều món như vậy cũng là muốn bồi bổ cho cô sau khi bị thương.
“Tiểu Khê không muốn xuống nông thôn.” Bố Thẩm thở dài, lo lắng đến mức ăn không ngon: “Phải làm sao bây giờ?”
Thẩm Vân Khê nuốt miếng cơm trong miệng, đang định nói ra kế hoạch của mình thì thấy bố Thẩm thăm dò hỏi: “Hay là cho Tiểu Khê đi xem mắt? Lấy chồng sớm thì không cần phải xuống nông thôn nữa.”
“Ông Thẩm, xem ông đưa ra ý kiến gì kìa?” Mẹ Thẩm là người đầu tiên không đồng ý, bà nhíu mày nghiêm túc nhìn bố Thẩm: “Chưa nói đến Tiểu Khê mới mười tám tuổi, còn nhỏ như vậy gả đi, bản thân nó còn chưa tự chăm sóc được thì chăm sóc ai? Cứ cho là thời buổi này hôn nhân tự do đi, người mà Tiểu Khê muốn lấy đương nhiên phải là người nó thích mới được, xem mắt thì làm gì có tình cảm?”
Bố Thẩm bị mẹ Thẩm nói cho một trận, giọng yếu ớt hẳn đi: “Thì tôi chỉ nói vậy thôi, chứ không có ý bắt con đi xem mắt thật.”
Mẹ Thẩm rõ ràng rất ác cảm với việc xem mắt: “Dù thế nào đi nữa cũng không thể lấy chuyện này ra nói được. Xem mắt mà gặp được người tốt thì không sao, lỡ gặp phải hạng người không ra gì, chẳng phải là hủy hoại cả đời con hay sao?”
Bất kể là xem mắt hay tự do yêu đương, gặp phải người không tốt thì cả đời cũng coi như bỏ đi.
“Bố.” Thẩm Vân Khê không muốn thấy bố mẹ vì chuyện của mình mà cãi nhau, vội vàng nói: “Hôm nay con và chị ra ngoài xem rồi, con nghĩ nếu tìm được việc làm trước khi đi thì sẽ không cần phải xuống nông thôn nữa.”
Nói đến đây, mẹ Thẩm và bố Thẩm đều nhìn về phía Thẩm Vân Duyệt: “Tiểu Duyệt, hôm nay ra ngoài tìm việc thế nào rồi?”
Vẻ mặt Thẩm Vân Duyệt có chút ảm đạm, cô uống một ngụm canh rồi nói: “Không tìm thấy chỗ nào tuyển người cả, con cũng hỏi ở đoàn văn công rồi, cũng không có vị trí nào cần tuyển.”
Thấy chị có vẻ buồn bã, Thẩm Vân Khê vỗ nhẹ vào tay chị, an ủi: “Chị, vẫn còn nhiều thời gian mà, chắc chắn sẽ tìm được thôi.”