[70] Quân Hôn Ngọt Ngào: Chàng Lính Cưng Chiều Vợ Hết Mực

Chương 28

Trước Sau

break

Hay như mỗi lần Trần Bình đến nhà họ Thẩm, trong nhà sẽ mất đi một vài món đồ nhỏ, đều không phải là thứ gì đáng giá.

Vì biết hoàn cảnh nhà Trần Bình, lại có tình nghĩa lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nguyên chủ cũng không để tâm, coi như không biết.

Nhưng Trần Bình lại không nghĩ vậy, cô ta không cho rằng hành vi của mình là sai, ngược lại còn đắc ý vì hành động nhỏ của mình không bị phát hiện.

Trần Bình đi sau một bước, nhìn Thẩm Vân Khê mặc chiếc váy màu trắng gạo bằng vải terylene ở phía trước, ánh mắt tràn ngập ghen tị và bất mãn.

Nhìn lại bộ quần áo còn vá víu trên người mình, Trần Bình cảm thấy bất bình, cùng xuất thân như nhau, làm cái gì mà nó lại sống tốt hơn mình?

“Trần Bình, mấy ngày nữa xuống nông thôn cậu định mang theo những gì?”

Thẩm Vân Khê vừa nói vừa quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt khó coi chưa kịp thu lại của cô ta.

Trần Bình hơi sững người, vẻ mặt méo mó không thu lại được, trông có chút hung dữ.

Nhưng rất nhanh, cô ta đã điều chỉnh lại, mỉm cười tiến lên khoác tay Thẩm Vân Khê: “Vân Khê, hoàn cảnh nhà tớ cậu cũng biết rồi đấy, bố mẹ tớ cũng chẳng có hơi sức đâu mà lo cho tớ, thiếu cái gì cũng phải tự mình sắm sửa. Nhưng không sao, chẳng phải chúng ta đi cùng một nơi sao? Đến lúc đó đồ đạc tớ dùng của cậu là được rồi.”

Trần Bình cười hì hì, nói những lời này mà không hề biết xấu hổ.

Thẩm Vân Khê khẽ nhếch môi, lặng lẽ rút tay ra khỏi tay cô ta, ý tứ sâu xa: “Cậu vẫn nên tự chuẩn bị đủ đồ dùng của mình đi, đến đó rồi không dễ mua đâu.”

Nụ cười trên mặt Trần Bình tắt ngấm, ánh mắt kín đáo liếc nhìn chiếc túi căng phồng của Thẩm Vân Khê, trong lòng “xì” một tiếng.

Thẩm Vân Khê đi chuyến này còn mang theo cả tem phiếu công nghiệp, chẳng phải là định mua chậu rửa mặt, ấm nước và khăn mặt sao?

Những món đồ khác dùng chung không sao, nhưng khăn mặt thì cô ta vẫn sẽ tự mua, còn những thứ khác cho dù cô ta không mua thì Thẩm Vân Khê cũng sẽ chủ động cho cô ta dùng.

Có lẽ vì bình thường làm gì nói gì nguyên chủ đều nhường nhịn Trần Bình, nên hôm nay Thẩm Vân Khê liên tiếp làm cô ta mất mặt hai lần, lúc này Trần Bình cũng lạnh mặt, trông có vẻ hờ hững.

Thẩm Vân Khê lười phải nhìn mặt cô ta, cũng chẳng thèm “lấy mặt nóng dán vào mông lạnh”, cứ thế một mình đi về phía trước.

Giờ này là lúc hợp tác xã bận rộn nhất, phần lớn mọi người đều đến đây mua rau, đặc biệt là mua thịt.

Lúc Thẩm Vân Khê đến, thịt mỡ đã bán hết, thịt ba chỉ nửa nạc nửa mỡ càng đắt hàng hơn, chẳng thấy bóng dáng đâu.

Trên thớt chỉ còn trơ trọi mấy miếng thịt nạc thăn không ai ngó ngàng, tuy phần lớn mọi người đều mua thịt mỡ, nhưng thịt nạc cũng không thể để đến ngày hôm sau, chắc chắn sẽ được bán hết trong ngày.

Thẩm Vân Khê chen vào, chỉ vào miếng thịt nạc nói với nhân viên bán hàng: “Tôi muốn nửa cân thịt nạc.”

Nhân viên bán hàng nhanh tay lẹ mắt, cắt chính xác nửa cân, không thừa không thiếu.

Tiếp đó, Thẩm Vân Khê mua một cái hộp cơm bằng nhôm, và hai viên pin, tốn hết một đồng rưỡi và hai tờ tem phiếu công nghiệp.

Thẩm Vân Khê đứng trước quầy, nhìn nhân viên bán hàng dùng kẹp sắt kẹp tiền, rồi đẩy một cái, kẹp sắt mang tiền trượt về phía quầy thu ngân phía sau.

Nhân viên thu ngân lấy tiền, một lúc sau, viết một tờ hóa đơn, kẹp vào kẹp sắt rồi trượt ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc