Lời này nghe sao có chút gượng gạo, Cố Niệm biết Tiểu Lý muốn tốt cho mẹ con cô, nhưng cô không muốn con trai phải nịnh nọt bất kỳ ai: "Lát nữa mẹ bảo con gọi người thì con hãy gọi, Tiểu Lý à, tôi biết cậu muốn tốt cho chúng tôi, nếu nhà họ Tần bằng lòng chấp nhận Thuận Ca thì Thuận Ca và họ là người thân, còn nếu họ ghét bỏ Thuận Ca, tôi sẽ không để thằng bé phải lấy lòng người khác đâu."
Cố Niệm không phải lần đầu đến nhà họ Mục, hai lần trước đều gây chuyện không vui vẻ lắm, dắt tay Thuận Ca vào cửa, Cố Niệm chủ động chào hỏi vợ chồng Mục Viễn Chinh, Thuận Ca ngọt ngào gọi một tiếng: "Ông Mục, bà Mục!"
"Đây là con của Tư Dã à, nhóc con lại đây!" Tần Cương thu lại vẻ mặt nghiêm túc vẫy tay với Thuận Ca.
Thuận Ca nghiêng đầu nhìn mẹ, Cố Niệm gật đầu, Thuận Ca chạy chậm đến bên cạnh Tần Cương: "Cháu chào ông cụ ạ!"
"Gọi là ông cố!" Tần Cương giúp Thuận Ca cởi mũ, cởi áo khoác, đứa bé này giống Tư Dã hồi nhỏ đến năm phần, lông mày và đôi mắt thì giống mẹ hơn.
"Cháu chào ông cố ạ!"
Tần Kiến Minh ở bên cạnh nhìn mà thèm thuồng, đây chính là cháu nội ruột của ông ta mà, tuy người phụ nữ kia có thân phận thấp kém, nhưng chăm sóc đứa trẻ cũng coi như không tệ.
Lâm Phương Phi và Lâm Nhã Nam hận không thể lăng trì mẹ con Cố Niệm, sự xuất hiện đột ngột của họ đã làm đảo lộn kế hoạch của hai người, Lâm Nhã Nam nằm mơ cũng muốn ăn tươi nuốt sống hai người kia, không ngờ bọn họ âm mưu lâu như vậy cuối cùng lại thua dưới tay một người nhà quê.
"Tôi nghe nói các cháu đi ra ngoài à? Cháu lại đây ngồi, nghỉ chân chút đi." Ánh mắt Tần Cương chuyển động giữa Cố Niệm và Lâm Nhã Nam.
"Cảm ơn, theo lý mà nói cháu nên gọi ông một tiếng ông nội, nhưng vị phu nhân này nói cháu không xứng, vậy cháu đổi cách xưng hô, gọi ông là quân trưởng, ông thấy có được không ạ?"
Thấy bố chồng nhìn mình chằm chằm đầy ẩn ý, Lâm Phương Phi hoảng hốt: "Con không nói câu đó, thật sự không nói."
Mục Viễn Chinh nhướng mày, cô vợ nhỏ của Tần Tư Dã được đấy chứ, không lộ liễu chút nào mà đã cáo trạng một cú, Tần Cương cũng không ngờ Cố Niệm vừa gặp mình đã cáo trạng, chẳng lẽ là thằng nhóc Tư Dã nói gì với cô rồi.
"Thật vô giáo dục, Phương Phi là mẹ chồng cô, cô không cho vào nhà thì thôi đi, sao vừa thấy ông nội đã cáo trạng thế hả, loại người thích gây chuyện thị phi như cô không xứng bước vào cửa nhà họ Tần." Tần Kiến Minh an ủi Lâm Phương Phi đang "chịu" uất ức.
Cô ta dám bắt nạt Phương Phi, chẳng phải vì Phương Phi không phải mẹ ruột của Tư Dã sao? Mình chính là bố ruột của Tần Tư Dã, dạy dỗ con dâu vài câu cô ta phải chịu đựng.
"Có vào được cửa nhà họ Tần hay không tôi không biết, ông không hỏi rõ trắng đen, chỉ tin lời một phía mà đổ hết lỗi lầm lên người tôi, sao ông không hỏi xem bà ta lần đầu gặp tôi đã làm những gì?"
Phương Phi lương thiện như vậy, hiểu lòng người như vậy sao có thể làm ra chuyện quá đáng chứ!
"Lần đầu bà ta gặp tôi đã ra vẻ bà chủ, sai bảo tôi như người hầu, tôi không thể nhịn được nữa mới đuổi hai người họ ra ngoài."
Vợ mình đức hạnh thế nào mà không biết sao, lại còn mặt mũi đi chỉ trích người khác, Tần Kiến Minh này đúng là mù quáng, lại bị một người phụ nữ xoay như chong chóng.
"Tuyệt đối không thể nào!"
"Mắt kém thì mau đi bệnh viện, nếu tâm cũng mù theo thì người coi như bỏ đi rồi."
"Thô tục, vô lễ, không coi bề trên ra gì!" Tần Kiến Minh tức điên, cái loại con dâu gì mà dám mắng ông ta mù!
Cửa phòng nhà họ Mục lại mở ra, Tần Tư Dã phong trần mệt mỏi bước vào: "Ông cứ quản tốt người bên cạnh mình trước đi đã, vợ tôi còn chưa đến lượt các người dạy dỗ."
"Bố!" Thuận Ca gào đến lạc cả giọng, có thể thấy thằng bé rất nhớ bố, chạy lon ton lên ôm lấy đùi Tần Tư Dã, treo trên chân anh như một con lười.