Cửu công chúa đã đến rồi, Chiến Thần còn có không đến sao? Nàng ta hùng hổ chạy đến tìm nàng như vậy, cuối cùng chỉ khiến hắn nhìn thấy sự vô lý ngang ngược của nàng ta, không hề có chút khí chất phong thái nào của một công chúa!
Nàng khẽ bật cười, đáy mắt thoáng qua một tia khinh thường.
Khi trái tim của một nam nhân không còn hướng về ngươi, càng khóc lóc, càng ngang ngược, thì càng đẩy hắn ra xa hơn.
Cửu công chúa này, thật đúng là ngu ngốc! Khiến nàng đối phó mà chẳng có chút cảm giác thành tựu nào.
Lãnh địa của hồ tộc kể từ sau khi bị "ma tộc" tàn sát đã trở nên hoang tàn đi nhiều, nhìn một lượt không thấy một bóng người. Mấy hài tử hồ tộc còn sót lại đã sớm được Ngọc Phù bí mật chuyển vào trong bí cảnh, đó là nơi ẩn náu cuối cùng của hồ tộc, ngay cả thiên giới cũng không hề hay biết.
Vì vậy, đối với cái kết giới có thể dễ dàng bị người của thiên đình gỡ bỏ kia, Ngọc Phù cũng lười bày bố lại.
Cần gì chứ, cái gọi là bồi thường của Thiên Đế, nàng nhìn thôi đã thấy ghê tởm.
Nàng vẫn luôn một mình lặng lẽ ở lại quê nhà, từng giờ từng khắc nhắc nhở bản thân rằng vận mệnh của cả tộc đã vẫn lạc trước cường quyền như thế nào.
Giờ phút này, đối mặt với lời khıêυ khí©h đằng đằng sát khí của vị Cửu công chúa này, nàng từ từ ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên nhìn nữ tử xinh đẹp đang chầm chậm đáp xuống trước mặt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, vị Cửu công chúa nổi danh khắp thiên đình, được hết mực sủng ái này là một tuyệt sắc giai nhân. Đôi mắt nàng ta sáng rực, khí chất hoa lệ kiêu sa, đó là một vẻ đẹp vô cùng khoa trương và bắt mắt.
Thế nhưng Ngọc Phù lại hoàn toàn khác. Vẻ đẹp của nàng biến hóa đa dạng, vừa trong trẻo động lòng người lại vừa yêu kiều quyến rũ, vừa giống như mặt hồ xanh biếc ngày xuân mang đến cho người ta cảm giác tĩnh lặng dịu dàng, lại vừa tựa như đóa mẫu đơn lộng lẫy nghiêng nước nghiêng thành tỏa hương thơm ngát khiến người ta say đắm...
Nàng và vị Cửu công chúa trước mắt không có một điểm nào tương đồng, hai người là hai vẻ đẹp hoàn toàn đối lập.
Nhưng không thể nghi ngờ, dù là dung mạo hay khí chất, Ngọc Phù, với tư cách là tộc nhân cuối cùng của bạch hồ nhất tộc, rõ ràng hơn hẳn một bậc, thậm chí, không chỉ một bậc...
Mà Cửu công chúa vốn là một mỹ nhân kiều diễm, khi đứng trước vị mỹ nhân nức tiếng của hồ tộc này lại bỗng trở nên có phần nhạt nhòa.
Mỹ nhân sợ nhất là bị đặt lên bàn cân so sánh, bởi lẽ chỉ cần một lần đối chiếu là cao thấp liền rõ. Bên thua cuộc sẽ càng thêm bẽ bàng, mọi khuyết điểm đều bị phóng đại lên.
Giống như bây giờ, Cửu công chúa với gương mặt méo mó vì tức giận, đối diện với Ngọc Phù mặt mày thản nhiên, khí chất thanh nhã, dung mạo tuyệt trần, đã thua một cách triệt để, thảm hại.
Đến mức, Chiến Thần Tư Tĩnh vội vàng chạy tới cũng phải ngẩn người trong giây lát.
Hắn đang tự hỏi tại sao năm xưa mình lại đồng ý đính hôn với Cửu công chúa, rõ ràng... hắn trước nay vốn dĩ không hề thích nữ nhi của Thiên Đế kiêu căng ngang ngược như Cửu công chúa.
Nhưng giờ phút này, Tư Tĩnh đã không còn kịp để truy cứu tại sao.
"Ngọc Phù, ngươi, đồ tiện nhân! Dám cả gan quyến rũ vị hôn phu của bản công chúa, ngươi đáng chết!"
Ngọc Phù không nói gì. Với một kẻ đã định sẵn là bại tướng dưới tay mình thì không cần phải nhiều lời, cũng chẳng cần phải đắc ý. Chỉ cần khí định thần nhàn với vẻ mặt vô tội, cũng đủ để khiến nàng ta tức đến sôi gan.
Cửu công chúa liếc nhìn bốn bề hoang vắng, đáy mắt tràn đầy vẻ khinh miệt và tức giận: "Người của hồ tộc các ngươi đều là một lũ tiện nhân chỉ biết dùng yêu thuật quyến rũ người khác, chết không đáng tiếc. Ngày đó để ngươi trốn thoát đúng là một sự cố ngoài ý muốn, hôm nay bản công chúa sẽ tự tay giải quyết cái mầm họa nhà ngươi ngay tại đây."
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, vung tay đâm thanh trường kiếm trong tay về phía Ngọc Phù. Thanh kiếm này là bảo kiếm mà Thiên Đế ban tặng cho ái nữ của mình, chỉ cần vung lên đã uy thế bất phàm, mang theo sấm sét rền vang, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Khi nàng ta luôn miệng gọi hồ tộc là lũ tiện nhân, đáy mắt Ngọc Phù đã lóe lên một tia lạnh lẽo sâu sắc.
Nhưng trên gương mặt kiều diễm tuyệt mỹ của nàng lại lộ ra một nét bi ai, tự giễu, khiến cho trái tim người khác bất giác thắt lại.
Vẻ mặt như vậy không lời mà hơn vạn lời, đủ để người ta hiểu được sự bất lực và bi thương của nàng.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thân hình cao lớn, thẳng tắp đột nhiên xuất hiện trước mặt Ngọc Phù, vẻ mặt lạnh lùng không chút lưu tình vung kiếm đánh bay trường kiếm của Cửu công chúa.
Cửu công chúa không dám tin nhìn hắn, cả người lập tức bị đánh bay ra sau, mãi cho đến khi được đám hộ vệ thiên đình đứng sau đỡ lấy.
"Tư Tĩnh, tại sao, tại sao ngươi lại bảo vệ tiện nhân này, chẳng lẽ ngươi thật sự yêu nàng?"
"Cửu công chúa cẩn trọng lời nói!" Giọng hắn trong trẻo lạnh lùng như suối nguồn trên núi, hay đến mức khó tả, cũng mang theo vẻ cao ngạo lạnh lùng khôn xiết.
Là Chiến Thần của thiên giới, Tư Tĩnh cũng là một mỹ nam tử nổi danh khắp thiên đình.
Mặt đẹp như ngọc, mày đậm sắc nét, đôi mắt lạnh lùng đầy anh khí, tựa như núi cao sông dài, khí chất lại càng xuất chúng, nếu không cũng không thể khiến Cửu công chúa phải rung động.