Vậy mà còn tự xưng là đệ nhất mỹ nhân thiên đình, quả là không biết tự lượng sức mình!
Ấy thế mà nàng ta lại cậy mình là nữ nhi được Thiên Đế sủng ái nhất, ngày thường ngang ngược càn rỡ, mà Thiên Đế cũng dung túng cho nàng ta, nếu không thì hồ tộc năm xưa đã không...
Nghe được tin tốt này, trong đôi mắt đẹp của Ngọc Phù khẽ lóe lên một tia lạnh lẽo, khóe môi nàng khẽ nhếch lên, hoa đào rực rỡ cũng không sánh được một phần diễm lệ của nàng.
Chỉ là nụ cười nhạt ấy mang theo một tia chế giễu, ý cười chẳng hề chạm đến đáy mắt.
Cửu công chúa...
Một vị công chúa đanh đá cậy vào xuất thân mà làm càn, được đế hậu hết mực nuông chiều, làm sao hiểu được tâm tư yêu mới nới cũ của nam nhân, Chiến Thần cao ngạo như vậy, sớm muộn gì cũng không chịu nổi.
Tuy rằng nam nhân chưa chắc đã từ chối những trái ớt tươi, nhưng cay quá, gắt quá thì chỉ khiến hắn thêm chán ghét mà thôi.
"A Ly, may mà ngươi đến báo cho ta, đây thật sự là tin tốt nhất ta nghe được trong suốt thời gian qua."
"Nhưng mà A Phù, ta sợ Cửu công chúa sẽ đến tìm ngươi gây chuyện..."
Ngọc Phù khẽ vuốt đầu chú chim xanh, mỉm cười không đáp.
Nàng của bây giờ đã trưởng thành, lòng dạ ngày một sắt đá, đã sớm nhìn thấu thế thái nhân tình. Phiền phức ở trên đời, dù không chọc vào nó cũng sẽ tự tìm đến, cũng như nàng và tỷ tỷ Ngọc Dung, vạn năm qua đều an phận ở trong Đào Hoa Cốc, chỉ tĩnh tâm tu luyện, chưa từng bước chân ra ngoài trêu chọc ai, thế mà lại vô cớ chọc giận vị Cửu công chúa được Thiên Đế sủng ái này.
Chỉ vì tại tiệc bàn đào, Tư Tĩnh đã nhìn hai tỷ muội nàng thêm một cái.
Thực ra, tại tiệc bàn đào, người ngầm ngắm nhìn hai tỷ muội các nàng đâu chỉ có một mình Chiến Thần. Là những người nổi bật trong hồ tộc, các nàng người đẹp hơn hoa, mang theo sức quyến rũ bẩm sinh của hồ tộc, không một đường nét nào không hoàn mỹ thoát tục, từng cử chỉ, nụ cười đều mang vẻ đẹp yêu kiều nhất thế gian, khiến người ta vừa thấy đã say.
Nhưng các nàng trước nay chỉ ở trong lãnh địa của hồ tộc mà tu luyện, chưa từng bước chân ra ngoài.
Rõ ràng các nàng chẳng làm gì cả, chỉ là sau khi trưởng thành, đại diện cho hồ tộc tham gia đại hội của các tiên nhân theo lệ thường, thế mà chỉ vì nhận được những lời khen ngợi trầm trồ của mọi người, thậm chí là một ánh mắt vô tình của Chiến Thần Tư Tĩnh.
Mà các nàng đã mang trọng tội!