Trùng sinh vào đúng phòng của ông chồng bạc tình bạc nghĩa, cô vịn cái eo đau nhức, bắt đầu nghi ngờ chính cuộc sống này.
Trước khi trùng sinh, cô luôn một lòng nghĩ tới người đàn ông này, cuối cùng rơi vào kết cục bị hiểu lầm, cứ vậy chết đi.
Sau khi sống lại, cô ước gì anh ta vẫn tiếp tục lạnh nhạt với mình, giả heo ăn thịt hổ, lợi dụng danh nghĩa của anh để trừng trị tên đàn ông cặn bã và con đàn bà đê tiện! Vả mặt mẹ chồng xảo trá! Tìm ra kẻ đã hại mình!
Chỉ là, sao cô càng muốn rời xa anh ta, anh ta lại càng thích chặn cô ở cửa phòng vậy?
Hạ Sơ Lễ nghiêng đầu tránh đi nụ hôn nóng hổi của người đàn ông: "Anh Phó, mong anh tự trọng, chúng ta chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau."
"Ngoan, là tôi cam tâm tình nguyện bị em lợi dụng, mà đã lợi dụng rồi, tôi không thể thu lại một chút lợi tức sao?"
Anh phí hết tâm tư nhúng tay vào cuộc sống của cô, trở thành chỗ dựa cho cô, trở thành thế lực mạnh mẽ nhất giúp đỡ cô.
"Bà chủ Phó, ban đầu là mắt của tôi mù không nhìn thấy em tốt, xin cho tôi được cưng chiều em cả đời để chuộc tội."