Tô Đường trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt giống như đã gặp ma.
Cô ôm không phải chồng của mình, mà là anh trai của hắn - Chu Sở Thần.
Hai người dán rất gần, tay cô thậm chí còn treo trên cổ anh, thân thể hai người dán chặt đến mức gần như không có một khe hở.
Chỉ trong nháy mắt, cô lập tức có thể cảm giác được cơ ngực dưới lớp quần áo của anh đang cứng rắn chống lên ngực cô, mà bụng mềm mại của cô lại chen chúc ở giữa đùi rắn chắc của anh.
Tô Đường không dám nghĩ, cái chỗ bao lấy vật cứng khổng lồ đặt trên bụng cô rốt cuộc là cái gì.
"Anh... Anh... Anh cả..."
Trong cổ họng cô như bị kẹt một cục đá lớn, lắp bắp lợi hại: "Anh còn chưa ngủ sao?"
Chu Sở Thần không đáp, chỉ rũ mắt, dùng đôi mắt đen nhánh đến mức làm người ta sợ hãi nhìn cô.
Ánh mắt của anh vẫn bức người như trước.
Tô Đường nhìn chằm chằm ánh mắt anh, hơi thở hỗn loạn, theo bản năng ngã ngửa ra sau, muốn kéo giãn khoảng cách với anh.
"Em vừa mới... Cho rằng anh là ai?"
Chu Sở Thần chậm rãi lên tiếng, âm bass thuần hậu khàn khàn mang theo chút giọng điệu lười biếng sau khi uống rượu.
Âm sắc hơi có chút tương tự với Chu Hạo Cường, chỉ là càng thêm thâm trầm từ tốn hơn một chút, nhất là khí chất bễ nghễ chúng sinh đặc thù của thượng vị giả kia, lại là thứ Chu Hạo Cường tuyệt đối không có.
Cô vừa rồi làm sao lại nhận lầm?!
Bàn tay đang ôm cổ anh run lên, chân cũng mềm nhũn theo, nghiêng người không chịu nổi lực, lập tức ngã về phía sau.
Phía sau cô là rào chắn sắt thép của du thuyền, ngã như vậy, cái gáy nói không chừng sẽ gặp tai ương.
... Đụng vào đầu cũng tốt, dứt khoát làm cô ngất đi, cũng không cần đối mặt Chu Sở Thần chất vấn.
Ý tưởng này của Tô Đường chỉ là trong chớp mắt, nhưng bản năng của cơ thể còn phản ứng nhanh hơn cả đầu óc, tay ôm lấy cổ người đàn ông trước một bước.
Chu Sở Thần dùng tư thế nửa ngồi xổm, vốn đã không vững, bị lực cô hạ xuống, thân thể cũng ngã về phía trước.
Vốn dĩ chính cô té ngã không nhất định sẽ đụng đầu, bây giờ dẫn thêm một người tới, lực rơi xuống càng nặng, cái gáy thẳng tắp ngã về phía thanh xà ngang kia.
Tô Đường chỉ nghe thấy một tiếng trầm đục, cái gáy của cô đập mạnh vào một thứ mềm mại, mặt bị thứ đó kéo về phía trước.
Cảm giác choáng váng khi rơi xuống khiến cô phản ứng chậm nửa nhịp, trong thoáng chốc, một mùi hương gỗ thông thanh nhã từ trong xoang mũi cô chui vào.
Tô Đường mở mắt ra, nhìn thấy cái cổ trắng nõn của người đàn ông kề sát bên tai cô, tay anh vững vàng nâng gáy cô.
Thì ra vừa rồi, là Chu Sở Thần dùng tay giúp cô chặn lại thanh xà ngang kia.
Cô muốn nói lời cảm ơn, nhưng mà tư thế hai người lúc này thật sự là quá quỷ dị, quỷ dị đến mức cô nói cái gì cũng đều lộ ra vẻ rất kỳ quái.
Tuy nửa người trên kéo ra một chút khoảng cách, nhưng nửa người dưới của hai người còn dán chặt hơn vừa rồi.
Bởi vì biến cố ban nãy, lúc cô ngã xuống hoảng hốt, chân kẹp đến eo anh lúc nào cũng không biết.
Mà giờ khắc này, Chu Sở Thần đang chống nửa người lên người cô, eo lách giữa hai chân cô, bộ vị vừa rồi cô không dám suy nghĩ đang gắt gao đặt ở chân tâm của cô.
Vừa rồi lúc đi lên Tô Đường chỉ mặc một cái váy, dưới chân mang dép, dưới váy chỉ còn lại một cái qυầи ɭóŧ mỏng che chắn.
Tính khí của người đàn ông cứ nặng nề đè lên da thịt của cô, thậm chí Tô Đường còn có thể cảm nhận được góc độ của quy đầu cực lớn trên đỉnh gậy thịt, cùng nhịp đập của cự vật chưa kịp cương cứng kia.
Phản ứng đầu tiên của cô là, thật lớn.
Chỉ áp sát như vậy, Tô Đường cũng kinh ngạc trước sự to lớn của anh, đây là trạng thái chưa cương, nếu sau khi hoàn toàn sung huyết không biết sẽ dọa người đến mức nào.
Phản ứng thứ hai là, chị dâu thật vất vả.
Hiểu biết về tìиɧ ɖu͙© của Tô Đường hoàn toàn đến từ Chu Hạo Cường.
dươиɠ ѵậŧ Chu Hạo Cường không có lớn đến như vậy, cảm thụ của cô đã không tốt lắm, nếu không phải vì mang thai, cô căn bản không muốn sinh hoạt tìиɧ ɖu͙© với hắn. Theo Tô Đường, cự căn của Chu Sở Thần lớn như vậy, Lý Lệ ở trên giường tất nhiên phải chịu tội.
"Có thể đứng lên không?"
Khi giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên bên tai cô, Tô Đường mới nhận ra mình vừa suy nghĩ điều gì.
Nhất thời máu toàn thân của cô dâng lên, mặt trướng đến đỏ bừng, luống cuống tay chân chống đỡ thân thể, muốn từ dưới đất bò dậy. Nhưng lại không ý thức được bộ vị hai người kề sát, bởi vì cử động tay chân vụng về của cô cũng ma sát theo.
Bên tai truyền đến tiếng rêи ɾỉ khàn khàn khó nhịn của người đàn ông, mang theo giọng nói từ tính riêng biệt của anh, nghe mà mặt đỏ tim đập.
"Đừng nhúc nhích!" Giọng Chu Sở Thần đè thấp xuống rất nhiều, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Tô Đường lập tức dừng động tác.
Cũng không phải bởi vì anh, mà là đột nhiên cảm giác được bao thịt giữa hai chân cô đã bắt đầu phồng lên.
Gậy thịt của anh phồng lên rất nhanh, giống như thổi bóng bay, bộ vị vốn coi như mềm mại trong nháy mắt liền cứng lại. Quy đầu sưng to thậm chí còn chống lên qυầи ɭóŧ mỏng manh của cô, đằng đằng sát khí chen vào trong hoa môi của cô.
"Thật... Thật xin lỗi..."
Lúc này xin lỗi cũng chẳng có ích gì.
Chu Sở Thần thở gấp ra mấy hơi, sắc mặt bắt đầu trở nên âm trầm khó coi, đường nét khuôn mặt càng thêm lạnh lùng cứng rắn, đôi mắt đen nhánh kia hơi híp lại nhìn chằm chằm cô.
Hơi thở của anh nặng nề, ánh mắt giống như một con dã thú khát máu, Tô Đường bị nhìn chằm chằm đến mức lạnh cả sống lưng, không hiểu sao lại cảm thấy không thở nổi.
Mà giờ khắc này, quy đầu nhét vào trong hoa môi cô càng lúc càng lớn, thậm chí có loại xu thế muốn chống đỡ tiến vào trong "lỗ thịt"...