"Sao lại ở đây?"
Giọng nói của người đàn ông dịu dàng, dễ nghe, có chút cưng chiều.
Trước kia khi Tô Đường tức giận, Chu Hạo Cường thường dùng giọng điệu như vậy dỗ dành cô.
Mặc dù là có tức có ủy khuất, nhưng trong lòng cũng vẫn có chỗ chờ mong. với hắn
Lòng dạ của phụ nữ luôn dễ mềm lòng, nhất là khi đối mặt với người yêu của mình.
Sau khi cãi vã một trận khiến lòng người đông cứng, hắn chỉ cần hơi chút ấm áp đáp lại cho cô, cũng đủ để cô vứt bỏ tất cả oán giận đối với hắn.
Cô quay người lại bỗng dưng nhào vào trong ngực anh, ôm chặt lấy anh, nước mắt vừa rồi kiềm chế rốt cuộc không ngừng được, cố gắng áp chế nghẹn ngào giống như ngậm bông trong miệng, hàm chứa ấm ức khiến người ta nghe không rõ ràng lắm:
"Không... Không phải, em... Không phải... Cố ý muốn cãi nhau với anh... Em chỉ là không muốn... uống cái đó..."
"... Tô Đường?" Người đàn ông cúi đầu gọi cô, bàn tay ấm áp đỡ lấy vai cô, lòng bàn tay dán vào cánh tay gầy gò của cô nhẹ nhàng miết nhẹ, tựa như an ủi không tiếng động.
Cái lạnh thấu xương thấm vào váy áo mỏng manh của cô trong nháy mắt bị sự ấm áp trong lòng bàn tay anh xua tan.
Bởi vì bỗng nhiên cảm giác được người đau lòng, có người quan tâm, nước mắt kiềm chế thật lâu kia liền không ức chế được nữa.
Tô Đường vùi mặt vào ngực anh, kịch liệt khóc thút thít, thân thể không ngừng run rẩy, trong miệng nỉ non từng lần một:
"Em thật sự... Không muốn như vậy... Em không muốn như vậy..."
Thế giới bị nước mắt mông lung thành một đoàn sương mù nặng nề, cô hoàn toàn đắm chìm trong cảm xúc bi thương của mình, lắc đầu cọ lên cổ anh.
Nước mắt từ trong cổ áo của anh trượt vào, nóng đến lòng người phát run.
Thân thể người đàn ông cứng đờ, cau mày, chần chờ một lát, lòng bàn tay rốt cuộc vẫn rơi xuống tóc của cô, nghiêng mặt chống cằm ở đỉnh đầu của cô, rũ mắt ngưng ở một góc boong thuyền, thanh âm trầm khàn: "Vì sao lại khóc?"
Lồng ngực của anh vững chắc, ngữ khí ôn nhu, cho người ta một loại cảm giác an toàn không gì không làm được, phảng phất nói với anh cái gì đều có thể, làm cái gì cũng có thể.
Phòng tuyến của Tô Đường cũng sụp đổ trong sự dịu dàng của anh.
Cô túm lấy vạt áo của anh, run cổ họng nức nở nghẹn ngào giải thích: "Em thật sự không phải cố ý... Nhưng mà... Thuốc thật sự rất... đắng... Rất thối, tiêm thuốc... rất đau, mỗi lần... đi bệnh viện lấy trứng, bụng đều giống như bị đâm một lỗ... Em thật sự rất đau, thật sự rất đau... Mỗi ngày đều có thuốc uống không hết, tiêm thuốc không hết... Em... Thật sự rất khó chịu... Em không muốn như vậy..."
Đây là lần đầu tiên cô trút bỏ nỗi khổ mà mình phải chịu đựng trong mấy năm qua.
Cô đã từng ghét nhất là uống thuốc, tiêm thuốc. Những năm này vì muốn sinh con cho Chu Hạo Cường, không biết đã uống bao nhiêu thuốc, tiêm bao nhiêu mũi. Ống nghiệm cũng đã làm, thụ tinh nhân tạo cũng đã từng thử qua.
Vì sinh con cho hắn, bất kỳ phương thức nào cô đều thử qua.
Mỗi lần đi bệnh viện giống như lên pháp trường, dọc đường đi đều sợ hãi, không biết những người đó lại muốn dùng hình cụ gì để trừng phạt mình.
Tô Đường vốn tưởng rằng kết hôn là cuộc sống hạnh phúc của vương tử và công chúa, nhưng không ngờ thật ra cuộc đời của mình bị ném vào trong u ám tràn ngập thuốc thang, không nhìn thấy ánh mặt trời.
Những ủy khuất này trước kia cô chưa từng đề cập với ai, bởi vì không muốn xé rách miệng vết thương của mình cho người khác xem, cũng không muốn để Chu Hạo khó xử. Nhưng đêm nay khắc khẩu, lại xé rách miệng vết thương của cô ra, phảng phất những năm qua cô vì hắn trả giá tất cả chẳng qua chỉ là chuyện cười.
Nghe cô dùng giọng khóc nức nở lên án tất cả với anh, động tác trên tay người đàn ông khựng lại, mày rậm nhíu chặt, ngực bởi vì tức giận mà phập phồng bất định. Anh cố gắng khống chế cảm xúc, mới không để lửa giận lan tràn đến trong thanh âm: "Sao không nói sớm?"
Giọng nói khàn khàn của người đàn ông đè xuống thấp, còn ôn hòa hơn trước vài phần, lướt qua tai Tô Đường, làm tai cô mềm nhũn.
"... Đây là... Có thể... nói được không?" Tô Đường mơ màng ngẩng đầu, vẻ mặt ngây ngô.
Đôi mắt hoa đào bị nước mắt thấm ướt kia như là bịt kín một tầng sương mù, nước mắt từ hai má lan tràn đến mũi, tầm mắt bị nước mắt cuốn lấy, lộ ra bọt nước sương mù mịt mờ, nhìn thấy giữa cổ trắng lạnh của người đàn ông, góc cạnh lồi ra hầu kết.
Bởi vì khóc quá nhiều, đầu óc thiếu dưỡng khí còn có chút mê mang, cô nhất thời quên mất cổ Chu Hạo Cường không dài như vậy, hầu kết cũng không gợi cảm như vậy.
Ý thức càng tập trung vào lời người đàn ông nói, đầu óc mơ hồ suy nghĩ, vừa rồi Chu Hạo Cường còn kiên quyết ép cô uống thuốc như vậy, bây giờ thật sự cho phép cô từ chối sao?
"Đương nhiên có thể."
Đôi mi thâm thúy của người đàn ông cụp xuống, con ngươi ngưng ở trên mặt cô, kèm theo giọng nói lạnh nhạt mang theo ý nói ấm áp, thanh âm ép tới trầm thấp, mang theo bá khí đặc hữu của kẻ bề trên:
"Thứ không muốn uống, chuyện không muốn làm đều có thể nói, ở Chu gia không có ai có thể ép buộc em."
Tô Đường bị lời nói của anh làm cho ngơ ngẩn, suy nghĩ một lúc lâu, nước mắt lưng tròng nhìn yết hầu nhấp nhô trên dưới của anh, vẫn cẩn thận hỏi lại một lần: "Thật sao? Không uống những thuốc Đông y kia cũng được sao?"
"Đều được."
Người đàn ông đưa tay đẩy ra sợi tóc bị nước mắt dính ở khóe miệng, đôi mắt thâm đen lướt qua môi khóc sưng của cô, rất có khí phách hướng cô hứa hẹn: "Về sau có chuyện gì cứ nói cho anh biết, anh đều có thể giúp em giải quyết."
Nghe thấy lời anh nói, nước mắt Tô Đường lại không chịu khống chế trào lên, cô bĩu môi nhào tới cổ anh nghẹn ngào: "Cảm ơn anh..."
Trái tim mất mát vừa rồi đã bị anh lấp đầy.
Vốn tưởng rằng Chu Hạo Cường không còn quan tâm cô, yêu cô như trước kia, bây giờ mới biết được thì ra hắn vẫn còn nghĩ cho cô.
Tô Đường cảm thấy lúc trước mình không đủ tin tưởng hắn, có lẽ nên sớm nói thẳng với hắn cảm thụ của mình, như vậy hai người cũng sẽ không cãi nhau vì ngăn cách và nghi kỵ lẫn nhau như vừa rồi.
Tô Đường hít nước mũi, ôm cổ người đàn ông, lắc lắc đầu cọ vào cổ anh, giống như mèo con làm nũng với chủ nhân.
Từ trước đến nay cô vẫn luôn quen làm nũng với người khác như vậy, nhưng lại không chú ý tới thân thể của người đàn ông kia bỗng nhiên cứng đờ.
Anh nghiêm mặt, đầu ngẩng lên đến độ cao cô không với tới, muốn kéo ra khoảng cách với nhau, kết quả lại là đem cái cổ ngửa lên hoàn toàn bại lộ ra trước mặt cô.
Tô Đường nghiêng đầu sang chỗ khác, hơi thở nóng ẩm phả vào cổ anh, giống như một chiếc lông vũ dính nước, trêu chọc dây thần kinh của anh, sống mũi nhỏ nhắn ưỡn lên cọ xát vào cổ anh theo động tác vặn vẹo của cô.
Yết hầu của anh không kiềm chế được, đỡ bả vai cô muốn đẩy cô ra, lại không ngờ lúc này Tô Đường cực kỳ dính người, hai tay ôm chặt eo anh, cả người rúc vào trong lòng anh.
Vẫn là trạng thái nửa ngồi xổm, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn chen vào trong đùi anh, eo bụng mềm mại đã chống đỡ lên bộ vị mẫn cảm nguy hiểm nhất của anh, còn muốn quấn lấy hai cánh tay, uốn éo chui vào trong, phảng phất là muốn chui vào trong thân thể anh.
Ánh mắt người đàn ông thâm trầm, hô hấp dần dần trở nên nặng nề. Có dòng điện từ vị trí bị cô đụng phải rung lên đến cuối dây thần kinh, hô hấp của anh đột nhiên đình chỉ, tay đặt ở trên eo cô mạnh mẽ nắm chặt, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh rõ ràng, có đồ vật gì đó hận không thể bộc phát ra.
Nhưng Tô Đường lại hoàn toàn không phát hiện ra người đàn ông đang khó nhịn kiềm chế.
Cô chỉ cảm thấy Chu Hạo Cường thật sự quá tốt, tốt đến mức cô không biết nên biểu đạt lòng cảm kích của mình đối với anh như thế nào.
"Anh thật sự quá tốt rồi, ông xã..." Cô cọ hết nước mắt và nước mũi lên vai anh, hít hít cái mũi đỏ bừng, từ trên vai anh ngẩng đầu lên, híp mắt, muốn hôn anh.
Nhưng ngay khoảnh khắc nghiêng mặt, mũi cọ vào sống mũi cao thẳng của người đàn ông, Tô Đường nhíu mày, đột nhiên cảm thấy lạ thường.
Trước kia cô cũng thường dùng tư thế này hôn Chu Hạo Cường, nhưng chưa từng cọ vào mũi hắn.
Khoảnh khắc Tô Đường mở mắt ra, cô nhìn thấy một khuôn mặt có góc cạnh ưu việt. Trên sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm đen kịt đang trầm trầm ngưng tụ trên khuôn mặt cô.
Cô nhìn chằm chằm anh không chớp mắt, con ngươi mở càng lúc càng lớn, trong cổ họng như bị kẹt một hòn đá lớn, lắp bắp kịch liệt:
"Anh... Anh... Anh cả..."