Gì cơ?!
Tô Đường chưa kịp phản ứng, Chu Sở Thần đã lè lưỡi nhẹ nhàng liếʍ điểm nhỏ nhô lên từ váy.
"Ư..."
Bụng dưới của Tô Đường co chặt lại, dường như trong thân thể có thứ gì đó bị anh giải phóng.
Tô Đường nhanh chóng cắn môi dưới, nhịn xuống tiếng rêи ɾỉ vừa thốt ra, đầu vυ" cô tê dại, dòng điện từ vị trí anh liếʍ xông thẳng vào thần kinh.
Giống đau mà không phải đau, ngứa nhưng lại không ngứa, kɧoáı ©ảʍ xa lạ lại khắc sâu, môi lưỡi của anh đi tới đâu, nơi ấy đều run rẩy đến tận xương.
Ngay cả khi đã rời đi, Tô Đường vẫn có thể cảm giác được trên da thịt có một loại cảm giác căng lên kỳ lạ, như thể có một cái miệng đang mυ"ŧ ở nơi đó, không hề nhả ra.
Bụng dưới lập tức lại bủn rủn, từ trong bụng cô, có thứ gì đó đang không chịu khống chế tuôn ra ngoài.
Đôi gò bồng đảo căng tròn vểnh cao càng lộ rõ dưới lớp váy, núm vυ" cứng lại khi bị đầu lưỡi của Chu Sở Thần trêu chọc, khiến hai điểm nhỏ nhô lên từ chiếc áo mỏng, chúng đang run rẩy dưới áo và hút lấy mắt của anh .
"Cứng quá..." Giọng nói của Chu Sở Thần nhè nhẹ.
Đầu ngón tay thon dài lướt qua đầu vυ" của Tô Đường, nhìn nụ hoa run rẩy dao động dưới lớp áo, trong con ngươi sâu kín của anh hiện lên một ngọn lửa rừng rực.
Chu Sở Thần cúi người xuống, như một dã thú đang ngửi nhụy hoa, từng hơi thở nóng ẩm phả vào trên đầu vυ" Tô Đường.
Tô Đường mềm đến mức đầu gối run rẩy, xương cốt toàn thân dường như tan ra, cơ thể gần như trượt xuống đất.
Ngón tay bị đặt sau lưng cuộn tròn lại, vô ý thức cào lên cánh cửa, thân thể lại hoàn toàn quên chống cự.
Tô Đường mở mắt nhìn Chu Sở Thần cúi đầu lần nữa, mở miệng ngậm lấy bầu ngực cô vào trong miệng.
Cách chiếc váy mỏng, đầu lưỡi ấm áp liếʍ qua bầu ngực trắng nõn của cô một cách suồng sã, lưu lại từng dấu vết ẩm ướt dâm dục trên chiếc áo lụa màu hồng, bàn tay anh đưa vào trong áo, nắm chặt lấy bên ngực còn lại của cô và xoa nắn.
Đầu lưỡi lướt mạnh qua đầu vυ" của cô, đảo vòng quanh đầu vυ" đang vểnh nhọn lên, cuối cùng dưới ánh mắt của cô, anh ngậm đầu vυ" vào miệng.
"Ưm..." Tô Đường cảm thấy mắt cô nóng lên, tim đập nhanh như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Lưng cô cứng đờ, Tô Đường cố nén thân thể run rẩy, ý thức có phần lơ mơ khi ngực cô ngứa ran vì cắn.
Cảm giác trên cơ thể rất xa lạ, nhưng kɧoáı ©ảʍ kèm theo lại làm cho cô nghiện, thậm chí không nỡ để anh dừng lại.
Tô Đường vốn tưởng rằng, tìиɧ ɖu͙© chỉ đơn giản là ©ôи th!t rút ra đâm vào vài giây rồi bắn, thậm chí trước đó cô còn chán ghét cuộc sống vợ chồng tẻ nhạt vô vị ấy, lại không ngờ hóa ra còn có những thứ này...
Bụng nhỏ căng lên và râm ran, trong quần vừa ướt vừa nóng, hai chân của cô run rẩy gần như đứng không vững.
"Thích không?"
Trong bóng tối, giọng nói của Chu Sở Thần mang theo ý cười ấm áp, môi mỏng khẽ nhếch, nhẹ nhàng cắn một cái trên đầu vυ" đang run rẩy của Tô Đường.
"A..."
Tô Đường cắn môi dưới nhưng vẫn không kìm được tiếng rêи ɾỉ trong miệng, nước rỉ ra từ giữa hai chân cô thấm ướt đẫm qυầи ɭóŧ, cô kẹp hai chân, mũi thở gấp, ánh mắt mê ly nhìn trần nhà tối đen.
Cô rất ướt...
Sao lại ướt đến vậy...
Qua lớp váy, Tô Đường có thể cảm nhận được môi lưỡi của người đàn ông đang lướt xuống bụng dưới của cô, cô dựa sát vào cánh cửa, hàng mi ướt khẽ run, không nói một lời ngoài việc thở dốc.
Tay Chu Sở Thần mò xuống váy cô, những nơi bàn tay thô ráp quệt qua đều ngứa ngáy tê dại, từng dòng điện cứ úp đến bụng cô.
Giữa chân có chất lỏng âm ấm chảy ra, để lại một vệt sẫm màu giữa qυầи ɭóŧ màu trắng.
"Ướt sao?"
Chu Sở Thần không hỏi thì không sao, anh vừa cất tiếng, giọng nói mang theo cảm giác hồn hậu, khàn khàn hòa vào bóng đêm, cọ sát lỗ tai cô.
Bụng dưới lại co thắt, Tô Đường vội vã thở hổn hển, cảm giác dưới người càng ướt hơn.
Chất lỏng dính nóng trên qυầи ɭóŧ của cô, khó chịu đến cực điểm.
Chu Sở Thần ngồi xổm xuống, nâng một chân của cô lên vai, nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ đang ngây ngất ấy. Trong cơn say vết ướt lan rộng ra, tạo thành một dấu vết màu hồng.
Trong bóng tối, ánh mắt anh sâu thẳm, hầu kết ở cổ khẽ động, anh bất ngờ há miệng ngậm lấy của cô.
"A..." Nửa người trên của Tô Đường căng cứng rướn lên, kɧoáı ©ảʍ xa lạ nhanh chóng ập đến, ngón tay cô không chịu được mà xuyên vào tóc Chu Sở Thần.
Chu Sở Thần đang vùi vào giữa chân Tô Đường, cách qυầи ɭóŧ liếʍ huyệt cô.
Tê dại, ngưa ngứa...
Chất lỏng ấm áp càng chảy một nhiều hơn, thấm qua lớp vải mỏng manh, chảy vào trong miệng Chu Sở Thần. Thỉnh thoảng sống mũi cao của anh lại cọ vào phần thịt nhô lên, từng đợt kɧoáı ©ảʍ cứ thế trào dâng.
Cả qυầи ɭóŧ đều ướt đẫm, cô chảy nước, chất lỏng dinh dính của cô quyện với nước bọt của anh.
qυầи ɭóŧ ướt đẫm bị ngón tay thon dài của anh kéo ra, chất lỏng nhớp nháp từ mật huyệt của cô bị kéo thành những sợi tơ bạc dài mảnh.
"Ư..."
Tô Đường dựa vào cửa với đôi chân run đang dạng ra, thân thể khẽ run lên từng đợt dưới sự liếʍ láp của Chu Sở Thần.
Không còn qυầи ɭóŧ cản trở, bờ môi nóng bỏng của anh thông thuận dạo chơi ở vị trí mẫn cảm nhất của cô, đầu lưỡi linh hoạt, mυ"ŧ vào mạnh mẽ, khiến kɧoáı ©ảʍ tới càng mãnh liệt hơn.
Tô Đường vô thức nắm tóc Chu Sở Thần, động tác không giống ngăn cản, mà càng giống cổ vũ.
Da đầu hơi nhói lại càng làm Chu Sở Thần hưng phấn, bàn tay có vết chai mỏng nhẹ nhàng vuốt ve bắp đùi cô, bờ môi ấm nóng bú mυ"ŧ theo từng đường nét giữa chân cô, toàn bộ nước từ trong đều bị anh hút vào trong miệng.
"Bé cưng... Rất ngọt..."
Anh tách đôi môi huyệt mũm mĩm của cô ra, lộ ra phần thịt mềm mại đẫm nước, đầu lưỡi miết dọc theo thịt hồng, chui vào trong huyệt thịt chật hẹp của cô, hút hết nước, lại ngậm chặt nơi ấy rồi mυ"ŧ thật mạnh.
"Á ưm..."
Trước mắt Tô Đường thoáng hiện lên ánh sáng chói mắt, dường như toàn bộ thế giới bùng nổ thành một dáng vẻ trước mắt cô.
Tiếng sóng biển bị phóng đại, từng đợt sóng mãnh liệt trùng điệp vỗ về phía cô. Tô Đường cong người, hai chân kẹp chặt trên vai Chu Sở Thần, mật huyệt co thắt phun nước ra ngoài.
Ánh mắt Tô Đường ngẩn ngơ nhìn chăm chú trần nhà tối đen, lần đầu tiên cô cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ nhấn chìm của tìиɧ ɖu͙© nam nữ như vậy…
>>>>>>>>
Chu Hạo Cường (cắn răng nghiến lợi): "Chỉ rút ra đâm vào vài giây... Tôi nhanh như vậy thật sao?!"
Oản Đậu (vỗ vỗ vai Chu Hạo Cường): "A Cường, đừng buồn, tôi biết cậu đã cố gắng hết sức."
Chu Hạo Cường: "..."