Nụ hôn của người đàn ông rất cuồng nhiệt và kí©ɧ ŧɧí©ɧ, giống với khoảnh khắc một con dã thú đang đói điên cuồng, cuối cùng cũng vồ được con mồi.
Thứ chất lỏng ngọt ngào mà anh khao khát bấy lâu tràn vào trong miệng, sự mê hoặc phóng đại đói khát trong anh, thân thể bị kìm nén bao năm lập tức bị thiêu đốt.
Anh nghiêng đầu, cuồng nhiệt mà say mê mυ"ŧ mát đôi môi đỏ mọng mềm mại ấy, dây dưa quấn quýt cắn cái miệng nhỏ xinh anh thèm khát từ lâu.
Nụ hôn của người đàn ông vừa nóng bỏng vừa mãnh liệt, hơi thở ồ ồ nóng rực phả vào mặt cô, nóng đến mức lông mi cô run lên.
Đầu óc Tô Đường trống rỗng, một lúc lâu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Từ trong mùi rượu nồng nặc, cô có thể phân biệt ra mùi hương gỗ thông mát lạnh thanh khiết, người đàn ông đè lên cơ thể cô có cơ bắp rắn chắc, khung xương rõ ràng, thứ to lớn trong quần đang phồng lên và áp lên bụng mềm mại của cô.
Cảm giác quen thuộc này khiến đồng tử Tô Đường đột nhiên co lại.
... Là Chu Sở Thần.
... Anh trai của chồng cô.
... Anh chồng của cô.
Sau lưng là cánh cửa vừa lạnh vừa cứng, trước mặt là thân hình nóng như lửa của Chu Sở Thần.
Cô muốn kêu lên, nhưng lưỡi của người đàn ông lại thừa cơ luồn vào khoang miệng cô một cách mạnh mẽ độc đoán, tóm lấy chiếc lưỡi đang run rẩy của cô. Trong tiếng nức nở của Tô Đường, Chu Sở Thần bắt cô dây dưa triền miên cùng anh.
Nước bọt hòa quyện vào nhau, giống như đang giao hoan, trần trụi mà dâm mỹ hòa vào nhau, không thể phân biệt là của ai...
Bóng tối trong phòng dường như che giấu tất cả, trong không gian yên tĩnh đến vậy, tiếng mυ"ŧ mát và tiếng nuốt nước bọt hung hăng mà đói khát của người đàn ông bị phóng đại, đánh thẳng vào tâm trí Tô Đường.
Cô gần như mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ cảm thấy nơi bị anh chạm vào giống như bốc cháy, trong nháy mắt mất đi tri giác.
Bụng dưới mềm nhũn một cách kỳ lạ, lưỡi cô bị anh mυ"ŧ đến tê dại, dường như khoang miệng cũng tê liệt theo, tự động tiết ra dịch ngọt, không kìm được mà chảy ra ngoài.
Dường như Chu Sở Đường nhận ra sự thay đổi của Tô Đường, hơi thở phả ra càng thêm nóng bỏng, anh nghiêng đầu hôn cô sâu hơn, trong bóng tối tiếng mυ"ŧ đầy dâm mỹ vang vọng khắp căn phòng.
"Ưm..."
Hơi thở của Tô Đường yếu ớt không ổn định, nước bọt tràn ra từ khóe miệng cô, ẩm ướt nong nóng chảy xuống cổ, ngứa ngáy khiến cô run lên.
Tô Đường khó khăn tìm về lý trí, cô rút tay ra khỏi ngực Chu Sở Thần, muốn đẩy anh ra, nhưng ngón tay vừa chạm vào ngực Chu Sở Thần, đã bị anh bất ngờ tóm lấy.
Chu Sở Thần không hề chớp mắt, dễ dàng xoay hai cánh tay gầy của Tô Đường ra sau lưng, bàn tay to bắt chéo cổ tay cô rồi kéo xuống, thế mà khiến cho Tô Đường ưỡn ngực lên, chủ động đưa ngực cô đến trước mặt anh.
Chu Sở Thần liếʍ miệng Tô Đường từ trong ra ngoài một lượt, mới thở hổn hển buông cô ra.
Đầu lưỡi Chu Sở Thần kéo ra một sợi chỉ nơi bờ môi quấn quít, anh nhắm hai mắt, chóp mũi cao thẳng như có như không cọ xát trên cái mũi nhỏ nhắn của Tô Đường, động tác lười biếng lại mang theo vài phần dịu dàng.
Hơi thở nóng rực dần dần ghé sát tai Tô Đường, giọng nói đang say rượu trầm thấp khàn khàn:
"... Sao lâu thế rồi giờ mới đến?"
Tô Đường mở to hai mắt, trong nháy mắt hiểu rõ Chu Sở Thần nhận lầm mình là Lý Lệ.
Cô và vợ anh, Lý Lệ, có vài phần tương tự, nhất là thân hình, giờ trong phòng không bật đèn, Chu Sở Thần lại say như vậy, không phân biệt rõ cũng rất bình thường.
Nhưng có vẻ lúc này Chu Sở Thần đang nổi hứng, cây gậy đang áp lên bụng nàng đột nhiên cử động mạnh, nhưng nhận nhầm cô là Lý Lệ thì không được.
Tô Đường sợ đến hết hồn, đầu lưỡi bị Chu Sở Thần mυ"ŧ đến tê dại muốn giải thích: "Em không phải... Á!"
Tô Đường còn chưa dứt lời, đôi môi nóng như lửa của Chu Sở Thần đã liên tục di chuyển xuống dưới cổ cô, cách qua lớp váy cắn một cái vào ngực cô.
Cảm giác ngứa ngáy lạ lẫm trên ngực khiến sống lưng Tô Đường run lên.
Bàn tay kia của Chu Sở Thần cũng luồn vào trong từ dưới vạt áo Tô Đường, đẩy áo ngực lên, nắm lấy một bên ngực trắng mềm.
Ngón tay thon dài hơi khép lại, bầu ngực trắng sữa tràn ra từ khe hở năm ngón tay anh, giống như trái cây chín mọng, mềm nhũn trên đầu ngón tay anh.
Khoảnh khắc Chu Sở Thần chạm vào, Tô Đường cảm thấy một dòng điện chạy từ ngực lan ra khắp tứ chi, cô hé miệng nhỏ nhắn, bất lực thở dốc, lời chưa nói hết đã im bặt trong cổ họng.
Trong bóng tối, Tô Đường nhìn thấy đầu Chu Sở Thần chậm chậm hạ xuống trước ngực cô, động tác của anh lười biếng chậm chạp, sống mũi cao cách một tầng vải mỏng, như có như không cọ vào da ngực cô.
Giống như một con dã thú đang ngửi thân thể tươi mới của con mồi, suy nghĩ xem nên bắt đầu ăn từ đâu.
Tô Đường nhìn Chu Sở Thần, trong cổ họng có cảm giác nóng rát, khô khốc không chịu nổi, cô há miệng chỉ có thể phát ra tiếng thở dốc khe khẽ, không còn gì khác.
Môi của Chu Sở Thần gần kề đầu vυ" cô, chậm chạp không chạm vào.
Mặt của Tô Đường đỏ bừng, cô nín thở, không dám thở mạnh, sợ bộ ngực phập phồng của cô sẽ khiến anh biến trở lại thành dã thú điên cuồng bạo tùy tiện vừa rồi.
Chu Sở Thần nhìn chằm chằm đầu vυ" của Tô Đường hồi lâu, lâu đến mức Tô Đường hoài nghi liệu có phải anh đã ngủ hay chưa, Chu Sở Thần bỗng nhẹ giọng nói một câu:
"Anh liếʍ cho em nhé?"
>>>>>>>>
Tô Đường: "Thật sự khi đàn ông uống say, sẽ nhận nhầm cả người yêu của mình sao?"
Chu Sở Thần: "Đương nhiên sẽ không nhận nhầm người yêu."
Tô Đường (mặt không hiểu): "... Ý anh là gì?"