Vụng Trộm Với Anh Chồng (Cao H)

Chương 19: Nụ hôn đáng sợ

Trước Sau

break

Hòn đảo của nhà họ Chu ở Tân Hải tuy nhỏ nhưng căn biệt thự gần biển lại có đủ mọi thứ, thậm chí có cả khu vui chơi, quả thực chính là một khu nghỉ dưỡng thu nhỏ.

Lý Lệ rất ưng ý nơi này.

"Lúc trước nhà họ Chu mua hòn đảo này là bởi nó mang theo ý tốt."

Chu Hạo Cường chỉ vào những tảng đá ngầm lớn rải rác ven biển: "Địa hình của hòn đảo này giống tử ©υиɠ của phụ nữ, vì thế cũng được gọi là đảo Tử Phúc, ngụ ý con đàn cháu đông. Chị dâu, chưa biết chừng đi chuyến này về, chị và anh cả cũng có thêm một đứa con."

Hắn vốn muốn làm Lý Lệ vui vẻ, không ngờ cô ta nghe thấy thế không những không vui, không hiểu sao sắc mặt tối sầm xuống, không nói lời nào.

Chu Hạo Cường như bị dội một gáo nước lạnh, tự chuốc lấy xấu hổ nên không nói nữa, hắn quay sang dỗ dành Tô Đường.

Thời điểm hai người hòa thuận, vẫn luôn quấn quýt như sam, Tô Đường lại thích bám người, giống như một đứa trẻ, chỉ cần trêu chọc một chút cô đã rất vui rồi.

Dường như để bù đắp cảm giác áy náy mãnh liệt trong lòng, hôm nay Chu Hạo Cường đặc biệt săn sóc, lúc ăn cơm hết gắp thức ăn cho cô, lại lau miệng cho cô, vô cùng ân cần.

Lý Lệ thấy thế thì nhìn thoáng qua Chu Sở Thần bên cạnh, giọng điệu ẩn ý: "Vợ chồng trẻ, tình cảm thật tốt."

Chu Sở Thần ngước lên, lạnh lùng liếc cô ta, anh khẽ nhếch môi, ngửa đầu uống cạn chất lỏng trong ly.

Tối nay Chu Sở Thần không ăn gì nhiều, chỉ uống vài chai rượu, nhưng càng uống ánh mắt anh càng tỉnh táo, ánh mắt sắc bén quét đến người nào đó, tựa như một lưỡi dao vậy.

Tô Đường bị ánh mắt như dao của anh quét qua vài lần, không hiểu sao lại thấy sợ, cô cúi đầu huých khuỷu tay Chu Hạo Cường ở dưới bàn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Hình như anh cả uống hơi nhiều, anh có muốn khuyên anh ấy không?"

Chu Hạo Cường ngước lên nhìn, trên bàn đã có mấy chai rỗng, trắng hay đỏ đều có.

Trong lòng hắn thấy mừng rỡ, nhưng trên mặt lại lộ vẻ lo lắng, khuyên nhủ: "Anh cả, anh uống ít đi, uống rượu nhiều hại sức khỏe."

Chu Sở Thần ngẩng lên liếc hắn một cái rất nhanh, anh nhếch môi cười nhạt: "Hạo Cường, kế hoạch tiếp theo của em, anh rất mong chờ..."

Nghe nói thế, đầu Chu Hạo Cường ong ong, tim đập nhanh, gần như cho rằng anh đã biết gì đó.

Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, sau đó hắn thấy ngón tay thon dài của Chu Sở Thần gõ lên chai rượu trống bên cạnh, cười rất khẽ: 

"Đến rượu quý như vậy em cũng lấy ra, chắc chắn sau đây em chuẩn bị không ít bất ngờ phải không?"

...

Một bữa cơm mà Chu Hạo Cường sắp lên cơn đau tim.

Chu Sở Thần nói lấp lửng, luôn khiến hắn căng thẳng không hiểu nổi.

Cũng không biết do hắn chột dạ quá mức, hay trong lời nói của Chu Sở Thần thật sự có ẩn ý, mà hắn vẫn luôn bất an.

Tuy rằng tim đập thình thịch, nhưng giờ đã đi đến bước này, lại là cơ hội hiếm có như vậy, dù biết nguy hiểm, trong lòng hắn không nỡ bỏ, hắn không có cách nào dừng lại.

Nghĩ đến tối hậu thư của ông cụ Chu mấy ngày trước, hắn biết đó không phải là lời dọa nạt, nguyên tắc làm việc lớn nhất của ông cụ Chu là nói được làm được, cho tới bây giờ lời ông nói ra không phải chỉ là nói suông.

Nếu như hai năm này Tô Đường thật sự không thể sinh cháu trai cho ông cụ, vậy thì vị trí người kế nhiệm của nhà họ Chu tuyệt đối sẽ không rơi vào tay anh ta.

Nghĩ tới đây, Chu Hạo Cường hít sâu một hơi, bê canh giải rượu đã nấu xong ra ngoài.

Lúc này Tô Đường đang ngồi xổm chơi đùa với chó trong khu vườn nhỏ ngoài biệt thự, nghe được tiếng mở cửa, cô quay đầu lại, nhìn thấy Chu Hạo Cường đi ra.

"Em bê bát canh giải rượu này lên cho anh cả, anh ấy vừa uống nhiều, chắc chắn ngày mai sẽ đau đầu." Chu Hạo Cường đưa bát canh đến trước mặt cô.

Thấy Tô Đường không muốn nhận, hắn lập tức nói thêm một câu: "Anh ra ngoài tìm chị dâu, chị ấy ra ngoài đi dạo một mình, tuy là đảo tư nhân, nhưng cũng không quá an toàn."

Lý do này chặn lại lời từ chối của Tô Đường ngay cổ họng.

Thấy Chu Hạo Cường ra ngoài, Tô Đường nhìn chằm chằm bát canh, do dự một lúc mới lên tầng.

Phòng của Chu Sở Thần và Lý Lệ ở tầng ba, cùng một vị trí với phòng họ, chỉ khác tầng, bố cục trong phòng lớn cũng tương tự.

Tô Đường đi đến cửa phòng tầng ba, phát hiện cửa phòng chỉ khép hờ.

Nhìn qua khe cửa, trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng chiếu qua cửa sổ hắt xuống mặt đất thành một màu trắng xóa, xung quanh yên ắng, không hề nghe tiếng người.

"Anh cả... Anh có ở đây không? Em mang canh giải rượu lên." Cô thử gõ cửa phòng, nhưng một lúc lâu trong phòng vẫn không có tiếng trả lời.

Tô Đường cắn môi dưới, cô cúi đầu nhìn bát canh dần nguội lạnh, cuối cùng vẫn đẩy cửa đi vào.

"Anh cả, anh ở đâu?" Cô bật đèn hành lang, đặt bát canh trên tủ đầu giường, gọi vọng vào trong phòng.

Trong phòng rất im ắng, thoang thoảng mùi rượu.

Tô Đường đứng ở cửa do dự một lát, cuối cùng không đi vào, chỉ nói vào trong phòng: "Em để canh giải rượu trên tủ đầu giường, anh nhớ... A!"

Cô còn chưa kịp phản ứng, một bóng người cao lớn xuất hiện từ bóng tối, người đó chợt nắm lấy cổ tay cô xoay ra sau, dùng sức áp lên người cô, rồi đè cô lên cánh cửa.

Trong bóng tối, Tô Đường không thấy rõ mặt người đó, cô hoảng sợ hét lên.

Tiếng hét vang lên chưa đến một giây, người đàn ông mang theo mùi rượu lập tức hôn xuống, trong nháy mắt đôi môi nóng bỏng nuốt lấy hơi thở của cô...

>>>>>>>>

Tô Đường: "A! A! A!... Anh... Anh làm gì vậy?"

Chu Sở Thần (nghiến răng ghé sát tai cô): "Em nói xem anh muốn làm gì?"

>>>>>>

Chu Hạo Cường (nghi hoặc gãi đầu): "Không đúng, kế hoạch của tôi đâu phải như vậy!"

Chu Sở Thần (liếc hắn một cái): "Theo kế hoạch của cậu, mấy trăm năm nữa tôi mới được ăn thịt?!"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc