Vụng Trộm Với Anh Chồng (Cao H)

Chương 18: Ghen

Trước Sau

break

Lúc Tô Đường tỉnh dậy đã là nửa đêm.

Cô nhìn tấm chăn mỏng đắp trên người mà hơi ngỡ ngàng, trước khi ngủ đâu có tấm chăn này nhỉ?

Từ khóe mắt, cô bị thu hút bởi một màu xanh tươi trên bàn, cô quay đầu lại thì thấy một phiến lá sen mới hái được cắm trong bình, trên chiếc lá còn đọng một giọt nước trong suốt, nhè nhẹ phản chiếu lại ánh đèn, tựa như một viên thủy tinh lóng lánh.

Cô ngạc nhiên ngồi dậy, nhìn xung quanh nhà kính.

Trăng sáng đã khuất bóng đằng Tây, tiếng côn trùng nơi xa, đến tiếng ồn ào dưới tầng cũng đã im lặng từ lâu, ngoại trừ tiếng ghế mây đong đưa, không còn âm thanh nào khác.

Là ai đã đến, còn hái lại cho cô một phiến lá sen này?

Tô Đường nhìn lá sen xanh mướt trong bình không rời mắt, cô có phần hoang mang.

Tô Đường xỏ giày bước ra khỏi nhà kính, quay lại phòng ngủ thì thấy Chu Hạo Cường vẫn chưa ngủ, hắn đang ngồi trước bàn nhìn một tờ giấy đến mất hồn, có vẻ như là kết quả ban ngày.

Thấy cô đi vào, hắn vội vàng nhét báo cáo vào ngăn kéo như kẻ trộm, vẻ mặt kỳ lạ.

Tô Đường không để ý đến hắn, cô vào phòng ngủ tìm quần áo để đi tắm, không ngờ hắn lại đi theo, ôm eo cô từ phía sau, rồi cúi đầu định hôn cô.

Mùi rượu nồng nặc trên người hắn xộc vào mũi, Tô Đường nhíu mày né tránh theo bản năng.

Chu Hạo Cường hơi sững người, nhìn cô chằm chằm, không quan tâm hỏi một câu: "Giận rồi sao?"

Tô Đường không lên tiếng, cựa người vùng ra khỏi vòng tay của hắn, khi cô cầm váy định đi vào phòng tắm, lại bị Chu Hạo Cường kéo mạnh cổ tay.

"Em thật sự giận à?"

Hắn cúi đầu nhìn mặt Tô Đường, thấy trên mặt cô không có biểu cảm, tỏ vẻ không muốn để ý đến hắn, giọng điệu càng thêm dịu dàng: "Thật sự xin lỗi vợ, tối qua anh không cố ý giận em, chỉ là anh quá sốt ruột, cực kỳ muốn có một đứa nhỏ với em, anh... con của hai chúng ta."

Chu Hạo Cường cứ nghĩ cô giận vì việc cãi nhau về đề uống thuốc tối qua.

Hắn vội vàng ôm cô dỗ dành: "Sau này em không muốn uống thuốc thì chúng ta sẽ không uống, anh không ép em nữa, được không?"

Tô Đường không cảm xúc nhìn hắn chăm chú.

Cô biết trước giờ hắn luôn khôn khéo, hôm nay ông cụ Chu đích thân lên tiếng nói cô không cần uống thuốc, hắn lại có thể lấy chuyện này ra để lấy lòng cô sao?

Nếu không phải ông cụ Chu nói ra, hắn sẽ tốt bụng như vậy chắc?

"Vợ à, đừng giận anh nữa, được không? Anh biết lỗi rồi."

Chu Hạo Cường thấy sắc mặt Tô Đường vẫn không dịu đi, hắn lập tức lấy một chiếc hộp nhung màu xanh ngọc từ trong túi áo ra: "Em xem, hôm nay anh mua cho em, anh thật sự biết lỗi rồi, tha thứ cho anh nhé?"

Nằm trong hộp là một sợi dây chuyền kim cương màu hồng, chất lượng vô cùng tốt, dưới ánh đèn, những mặt cắt của kim cương phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Tô Đường nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền, suy nghĩ chợt chuyển, bỗng nhiên cô ngẩng lên nhìn hắn: "Vừa rồi anh... đến nhà kính tìm em?"

Chu Hạo Cường ngẩn ra, có phần không hiểu ý Tô Đường, nhưng anh ta rất giỏi nhìn sắc mặt, phát hiện nét mặt cô đã giãn nhẹ, lập tức trả lời: "Anh có đến... Nhưng thấy em đang nghỉ bên trong, nên không gọi em..."

Nghe lời hắn, Tô Đường hơi giật mình.

"Vậy, phiến lá sen ấy..."

... Nên là, lá sen ấy do Chu Hạo Cường hái?

Tô Đường nhắc đến lá sen, Chu Hạo Cường lập tức nhớ đến phiến lá bị hắn vứt ban ngày, nghĩ ra cô bắt đầu không vui từ lúc đó, nên nói ngay: "Anh rất xin lỗi vợ, ban ngày anh không nên làm vậy, sau này em thích gì cũng được, anh đều không phản đối."

Nghe đến đây, Tô Đường mím môi, trong lòng dâng lên cảm giác thẫn thờ.

Vốn dĩ cô đã mất lòng tin với Chu Hạo Cường, nhưng hành động hái lá sen về cho cô tối nay, lại khiến cô có chút thay đổi cách nhìn về hắn.

Có lẽ hắn không đến mức hết thuốc chữa như cô tưởng tượng...

Nhìn thấy vẻ mặt Tô Đường hòa hoãn hơn rất nhiều, Chu Hạo Cường thử thăm dò ôm cô, thấy cô không kháng cự như trước, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm.

Chu Hạo Cường rất biết xem xét tình hình, biết bây giờ tuyệt đối không phải là thời điểm cãi nhau với cô.

Hiện tại hắn rất cần cô, cực kỳ cần...

"Vợ à, mấy năm nay em vất vả rồi, không sao, chúng ta sẽ có con, chẳng mấy chốc sẽ có..."

Tô Đường nghe thấy lời hắn nói như hứa hẹn, trong lòng không hề dao động.

Trong mấy năm nay, uớc mơ của cô về đứa nhỏ đã gần bị bào mòn rồi, mà lời nói này của Chu Hạo Cường càng giống như thầm an ủi bản thân hắn...

...

Chu Hạo Cường tỏ ra rất để tâm về việc lên kế hoạch hành trình nghỉ ngơi của Chu Sở Thần ở Tân Hải.

Thậm chí còn cố ý dành thời gian để đích thân chiêu đãi, không chỉ tự mình chuẩn bị, hắn còn phải dẫn theo cả Tô Đường.

Chu Hạo Cường đưa lịch trình đi đảo do hắn sắp xếp cho Lý Lệ xem, giải thích tỉ mỉ cho cô ta.

Ngồi bên cạnh, Chu Sở Thần đang vắt chéo đôi chân dài, anh lơ đãng dựa vào ghế sô pha, lắc ly rượu trong tay, ánh mắt lại nhìn ra khu vườn ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.

Xuyên qua màu xanh biếc trải khắp khu vườn ngoài cửa sổ, anh có thể thấy loáng thoáng một bóng dáng màu hồng nhạt, cô ngồi trên xích đu đùa giỡn với chú chó con toàn bùn đất đang đuổi theo cô chạy khắp nơi, vui vẻ cười khanh khách.

Nghe được tiếng cười êm ái kia, vẻ mặt Chu Sở Thần dịu hơn vài phần, môi mỏng cong lên một nụ cười rất khó nhận ra.

Có vẻ hôm nay tâm trạng cô không tồi...

"Sở Thần, anh xem, một đêm mà Hạo Cường chuẩn bị nhiều như vậy..."

Lý Lệ đưa mấy tờ kế hoạch lịch trình tới trước mặt Chu Sở Thần, cẩn thận hỏi: "Nhưng chắc chúng ta không đi được nhiều nơi đến vậy..."

Chu Hạo Cường nghe xong sắc mặt hơi thay đổi, hắn lập tức tiếp lời: "Chị dâu, nếu như chị cảm thấy lịch trình quá nhiều, vậy có thể không đi những nơi khác, chúng ta đi trên đảo thôi, có thể ở vài ngày trên đảo của họ Chu nhà chúng ta ."

Hắn nói lời này với vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm biểu cảm của Chu Sở Thần, giống như một kẻ trộm, chột dạ vô cùng.

Đúng lúc này, ngoài hiên cửa truyền đến một tràng tiếng cười đùa, không bao lâu sau một cô gái chạy vào trên đôi chân trần, đằng sau còn có mấy chú chó con đang đuổi theo, chúng đuổi kịp đến bên chân cô thì không ngừng liếʍ láp bàn chân trần của cô.

Tô Đường cười đến ngạt thở, cô cúi người ôm lấy một con chó con đến trước mặt Chu Hạo Cường, cười nói: "Đừng liếʍ mẹ, liếʍ cha con này, hôn cha đi..."

Chu Hạo Cường bị cô quấy rầy, trên mặt hiện tức giận trong giấy lát, nhưng rất nhanh đã bị hắn che giấu đi.

Hắn nhìn chằm chằm cái mũi chó ướt sũng, khó nhịn xuống sự ghét bỏ, Chu Hạo Cường bình tĩnh tránh chú chó, ghé đầu hôn môi Tô Đường một cái, xoa đầu cô lấy lệ, hắn dỗ dành nói: "Anh cả chị dâu đều ở đây, chú ý hình tượng chút."

"Ối..." Lúc này Tô Đường mới biết xấu hổ, cô ôm mặt chạy lên tầng.

Phòng khách lại khôi phục sự yên tĩnh, Chu Hạo Cường đưa kế hoạch lịch trình cho Chu Sở Thần, vẻ mặt căng thẳng: "Anh cả, anh thấy..."

Chu Sở Thần không nhận lấy, chỉ nhìn chằm chằm vào tờ giấy với vẻ mặt lạnh nhạt.

Không biết vì sao, rõ ràng anh không có biểu cảm gì, nhưng Chu Hạo Cường lại cảm thấy bị đè nén vô cùng, giống như ở trung tâm của cơn bão, nhìn như bình tĩnh, thật ra lại là sóng ngầm cuộn trào, áp suất thấp đến ngột ngạt.

"Đi trên đảo đi, em sắp xếp là được."

Giọng nói của Chu Sở Thần lạnh lùng, vẻ mặt vừa dịu xuống đã biến mất, anh chỉ ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu trong ly, sau đó buông ly đứng dậy và đi lên tầng.

Chu Sở Thần: "Vì sao rượu này lại chua như vậy?"

Tô Đường: "... Chắc chưa tỉnh."

>>>>>>

Oản Đậu: "A Cường, miệng của cậu được đấy..."

Chu Hạo Cường (đắc ý): "Nếu không cô nghĩ làm sao tôi cưới được vợ?"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc