Hiếm khi nào Chu Sở Thần trở về từ thành phố, đương nhiên ông cụ Chu cực kỳ chú trọng, câu nói nhiều nhất suốt buổi tối là muốn anh ở lại Tân Hải thêm một thời gian.
Chu Hạo Cường ở bên cạnh tiếp lời: "Đúng vậy, anh cả. Anh em mình đã lâu không gặp, anh ở lại thêm một thời gian nữa đi. Chị dâu cũng không ở Tân Hải, mấy ngày nữa em dẫn mọi người lên đảo chơi, mùa này đi đảo là thích hợp nhất."
Chu Sở Thần khẽ chạm vào môi, con ngươi đen láy kín đáo liếc người con gái ngồi bên cạnh Chu Hạo Cường.
Cô dịu dàng ngoan ngoãn ngồi cúi đầu, trên mặt cô là hàng mi dài như hai chiếc quạt nhỏ khép hờ, cả buổi tối không nói chuyện, không biết cô đang suy nghĩ gì.
Chu Sở Thần thu hồi tầm mắt, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve thành ly, bỗng nhiên anh cởi cúc áo sơ mi trên cổ, nâng tay uống một ngụm nước lạnh.
"Cũng được." Anh đặt ly xuống, khẽ nhếch môi cười, như cảm thán nhẹ nhàng nói:
"Đúng là nên ở lại thêm một thời gian."
Không thể nghi ngờ câu nói này là cao trào của bữa tiệc gia đình, dù cho là thật lòng vui vẻ, hay chỉ để làm ông cụ Chu vui, trong phòng ăn đều vang lên những tiếng cười vui vẻ.
Tô Đường cũng khẽ mỉm cười theo, nhưng vẻ mặt có phần ngẩn ngơ.
Cả buổi tối cô cứ nghĩ về phiến lá sen bị ném vào thùng rác.
Phiến lá vốn dĩ tùy ý xòe ra bị vò thành một cục nhỏ, những hạt ngọc long lanh như thủy tinh từ trên lá rơi tán loạn xuống đất, những đường gân lá thanh mảnh bị vặn vẹo thành những đường cong xấu xí, cứ thế bị xem như rác và ném vào thùng rác một cách không thương tiếc.
Cảm giác ấy thật sự rất tệ.
Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy thứ bị ném vào thùng rác không chỉ là chiếc lá xanh, mà còn là sở thích và tôn nghiêm của chính mình.
...
Buổi tối, Tô Đường ngồi trong phòng kính trên tầng hai biệt thự, tiếng nói chuyện của Chu Hạo Cường và ông cụ Chu vọng lên từ dưới tầng.
Sự ân cần quá mức của hắn khiến cô cảm thấy hơi khó chịu, trước kia sao cô không nhận ra hắn là người dung tục như vậy?
Lý Lệ lên ngồi với cô một lát, có lẽ là cảm thấy quá buồn chán, cô ta chỉ ngồi một lát rồi rời đi.
Trong ngôi nhà kính trồng hoa , chỉ còn lại một mình cô.
Ấy thế mà lúc này Tô Đường lại cảm thấy thoải mái nhất.
Cô không cần nhìn những gương mặt tươi cười giả tạo, không cần cẩn thận đề phòng những lời nói bẫy của ai, càng không cần phải ngụy trang để ứng phó với bất kỳ người nào.
Ở xó xỉnh vắng vẻ hẻo lánh này, cô được thả lỏng hơn bao giờ hết. Xung quanh là mùi bùn đất và hương thơm cỏ cây, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng côn trùng đang kêu trong góc khuất.
Tô Đường nhắm mắt dựa vào ghế nằm.
Chiếc ghế tựa bằng tre lắc lư, phát ra tiếng kẽo kẹt kéo dài khi dây leo chịu lực, thời gian dường như quay trở lại khoảng thời gian vô lo vô nghĩ nhất của cô.
Lần đầu tiên bố mẹ đưa cô đến nhà họ Chu, lúc ấy cô còn trẻ không hiểu chuyện, lại ham chơi, không chịu nổi việc phải đi theo người lớn xã giao, nhân lúc không ai chú ý cô lập tức chạy ra khỏi sảnh tiệc.
Ai ngờ trang viên họ Chu lớn như vậy, cô không chỉ bị lạc đường, còn không may ngã xuống hồ nước.
Cô vùng vẫy tay chân tay nhỏ bé trong hồ nước yên tĩnh, há miệng định kêu cứu thì nước lại tràn vào, chỉ có thể thổi ra bong bóng nước.
Lần đầu tiên Tô Đường nhỏ bé cảm nhận được cái chết gần đến vậy, cô cứ nghĩ mình sẽ chết đuối trong hồ nước.
Ngay trong khoảnh khắc cô sắp chìm xuống đáy, có người đột nhiên xuất hiện, từ sau nắm lấy cánh tay đang vùng vẫy của cô, kéo cô lên bờ.
Cánh tay rắn chắc của anh, cùng thân thể ấm áp, lập tức xua tan đi giá rét và nỗi sợ hãi của cô.
"Đừng sợ, không sao rồi..."
Đến bây giờ Tô Đường vẫn còn nhớ giọng nói an ủi của anh, dịu dàng, ôn hòa, mang theo chất giọng thấp nhưng trong trẻo vừa qua tuổi dậy thì của thiếu niên.
Giọng nói này giống hệt với giọng nói của cậu hai nhà họ Chu trong sảnh tiệc.
Cũng chính vì chuyện này, cô vẫn luôn nghĩ Chu Hạo Cường là người trong mệnh của mình, đồng thời bằng lòng kết hôn vội vàng với hắn ngay khi vừa đủ tuổi.
Thế nhưng, bây giờ cô lại bắt đầu nghi ngờ quyết định ban đầu của mình, liệu có phải đã sai rồi hay không?
Tô Đường thở dài, trở mình trên ghế nằm, co người lại rồi ngủ thiếp đi.
...
Ánh trăng dần khuất về phía tây, tiếng ồn ào dưới tầng nhỏ dần, bất chợt một người đàn ông mở cửa nhà kính bước vào.
Cổ áo sơ mi đen của anh hơi mở, so với vẻ chỉnh tề thường ngày, tối nay anh toát ra vẻ lười biếng tùy ý hơn.
Ánh mắt Chu Sở Thần rơi vào chiếc xích đu bằng tre ở sâu trong nhà kính, nhìn từ phía xa, còn có thể nhìn thấy một bàn chân nhỏ trắng nõn lộ ra khỏi bụi hoa.
Anh nhẹ nhàng bước tới gần chiếc xích đu.
Quả nhiên anh nhìn thấy cô gái đang nằm nghiêng người trên đó.
Hai mắt cô nhắm nghiền, hàng mi dài dịu dàng phủ xuống mí mắt, lúc ngủ cũng mang theo vẻ dịu ngoan. Nhưng hai tay đang ôm lấy vai, cùng tư thế cuộn tròn lại cho thấy sự bất an trong lòng cô.
Chu Sở Thần nhíu mày, quỳ một gối xuống trước mặt cô, con ngươi sâu lắng đen láy nhìn khuôn mặt cô không chớp mắt.
Thời gian dường như trở nên dài hơn, anh đột nhiên giơ tay lên, đầu ngón để cách giữa hai lông mày cô, giọng nói khàn khàn tâm trạng: "Tại sao cứ luôn không vui?"
Trước đây anh thấy cô hạnh phúc nên mới rời đi, không ngờ vài năm trôi qua, cả con người cô như một đóa hoa sắp tàn, không còn vẻ rạng rỡ và sức sống như năm ấy.
Vậy nên quyết định lúc đầu của anh là sai sao?
Có phải ngay từ đầu không nên nhường bước chăng?
>>>>>>>>
Tô Đường: "Vì Chu Hạo Cường cứu em nên em mới yêu anh ta."
Chu Sở Thần (nghiến răng): "... Cô gái ngốc!"
Tô Đường (nhăn mày căm tức nhìn): "... Sao anh lại mắng em?"
Chu Sở Thần: "Bởi vì đáng mắng."
Tô Đường: "..."
>>>>>>>>
Oản Đậu: "A Cường, cậu bị sao thế? Cậu đã nói có thịt mà?"
Chu Hạo Cường: "Không thấy tôi đang lên kế hoạch sao? Kế hoạch không cần thời gian à? Thêm like và đặt trước đi, chưa biết chừng tôi có thể nhanh hơn chút."
Oản Đậu (cảm động): "A Cường, cậu đúng là... Tôi sắp khóc rồi..".
>>>>
Giải thích một chút: Phía trên chỉ là một đoạn kịch nhỏ, trên thực tế nam chính không biết nữ chính vì nhận nhầm ân nhân cứu mạng nên mới lấy em trai anh.