Chu Hạo Cường đi ra ngoài, từ xa đã thấy Chu Sở Thần đi về.
Dáng người anh cao lớn thẳng tắp, áo khoác vắt trên tay, đôi chân dài sải bước đi tới từ cuối hành lang, dáng vẻ ung dung giống như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Chu Hạo Cường lập tức điều chỉnh biểu cảm trên mặt, đứng dậy đón.
"Anh, có kết quả rồi, không có vấn đề gì."
Hắn đưa kết quả trong tay qua, cứ tưởng Chu Sở Thần sẽ xem kết quả của anh, nào ngờ anh chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng, hoàn toàn không có ý định nhận, chỉ nói: "Ổn rồi thì đi thôi."
Hai người xuống đại sảnh ở dưới tầng, Lý Lệ và Tô Đường đang cùng ông cụ Chu chờ ở đó.
Chu Hạo Cường vội vàng ân cần chào đón: "Cha, chờ lâu rồi ạ?"
ông cụ Chu liếc hắn, nhìn kết quả hắn cầm trên tay, mở miệng đã hỏi: "Kết quả kiểm tra thế nào?"
Vẻ mặt của Chu Hạo Cường thoáng khựng lại, hắn vẫn cười nói: "Các chỉ số đều bình thường."
"Đều bình thường?"
ông cụ Chu siết chặt cái gậy, nhìn mấy bản kết quả, giọng nói ngập tràn nghi ngờ: "Số liệu của con dâu không có vấn đề, con cũng bình thường, vậy sao lâu thế rồi vẫn chưa có động tĩnh?"
"... Chuyện này... Còn là vấn đề may mắn."
Chu Hạo Cường gắng cười gượng, trong lòng thực sự có phần luống cuống, thậm chí biểu cảm của lão gia tử khiến hắn có ảo giác liệu rằng ông đã biết gì đó hay chưa, hắn vội nói thêm một câu: "Trở về con sẽ đốc thúc ŧıểυ Đường, uống thêm thuốc bổ, sức khỏe tốt thì khả năng mang thai sẽ cao hơn."
Thời điểm hắn nói những lời này, đúng lúc Chu Sở Thần đi tới, ánh mắt anh lướt qua Tô Đường đang ngồi bên cạnh.
Cô cúi đầu, chỉ nhìn chăm chú vào phiến lá sen trong tay, nghe thấy Chu Hạo Cường nói cũng không có phản ứng gì, dáng vẻ ấy của cô giống như đã từ bỏ chống cự, mặc cho người khác sắp đặt.
Ánh mắt Chu Sở Thần dừng trên người cô hai giây, anh chậm rãi quay đầu, trầm giọng nói:
"Nếu kết quả kiểm tra của em dâu không có vấn đề, tốt nhất vẫn đừng nên uống thuốc bừa bãi."
Chu Hạo Cường ngẩn ra, lúng túng giải thích: "Anh cả, chỉ là thuốc bổ thôi, không sao đâu."
Chu Sở Thần tùy ý đút tay vào túi quần, thong thả nhìn sang Chu Hạo Cường, giọng điệu bình thản: "Thuốc có ba phần độc, dùng thuốc bừa bãi phản tác dụng dễ xảy ra chuyện. Nếu kiểm tra tình trạng cơ thể của hai người đều không có vấn đề, thư giãn thì tự nhiên sẽ có con, em lo gì?"
Khi anh nói lời này trên mặt không có biểu cảm gì, thậm chí giọng điệu cũng rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Chu Hạo Cường cảm thấy một áp lực rất lớn, bị dồn nén đến mức khó thở.
Chu Hạo Cường đứng đờ ra tại chỗ, miệng há ra lại ngậm vào, hắn tính nói gì đó, thì bất ngờ nghe thấy giọng nói của ông cụ Chu.
"Anh con nói đúng. Tô Đường uống thuốc mấy năm chưa có thai, cơ thể hai đứa lại không có vấn đề, cha thấy tám chín phần là do thuốc, con cứ nghe anh con, trước tiên dừng thuốc lại một thời gian."
Nếu ông cụ Chu đã lên tiếng, Chu Hạo Cường cũng chỉ có thể cắn răng đồng ý, trong lòng còn chưa thấy thoải mái, đã nghe ông nói tiếp:
"Năm ngoái, hai anh họ con có một người cưới thiên kim nhà sản xuất thuốc, một người cưới con gái Bí thư Thành ủy, Hạo Cường, cha không yêu cầu nhiều ở con, con phải cố gắng đi."
...
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Chu Hạo Cường vẫn luôn thấy không yên.
Trong đầu toàn là lời nói vừa rồi của ông cụ, trong lòng thấy bực bội bất an.
Thậm chí hắn từng mượn danh nghĩa đi công tác nước ngoài để tìm bác sĩ nổi tiếng khám bệnh vô sinh, nhưng đều nói không có cách nào chữa khỏi hoàn toàn.
Lòng tự trọng của của đàn ông không cho phép hắn thừa nhận bản thân không thể sinh con, rõ ràng hắn có thể cương, cũng có thể xuất tinh, sao lại không thể sinh con?!
Có lẽ chỉ cần Tô Đường đủ khỏe mạnh, nói không chừng hạt giống chất lượng hơi kém cũng có thể sống.
Trước đây Chu Hạo Cường vẫn luôn ôm tâm lý may mắn này để Tô Đường uống thuốc.
Chu Hạo Cường biết vấn đề không nằm ở Tô Đường, nhưng hắn không còn cách nào khác.
Hắn không còn cách nào khác...
Nhưng bây giờ ông cụ Chu đã ra tối hậu thư với hắn, nếu không sinh thêm được con, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn tập đoàn họ Chu rơi vào tay người khác.
Sao có thể thế được?! Từ nhỏ hắn đã cảm thấy bản thân sẽ là người nắm quyền nhà họ Chu, sao có thể nhường cho người khác vào lúc này?!
Nhưng mà, tinh trùng của hắn không thể sinh con, phải làm thế nào đây? Có biện pháp nào để sinh một đứa trẻ cho ông cụ Chu không?
Chu Hạo Cường ngước mắt lên, hắn nhìn người đàn ông đi bên cạnh ông cụ Chu ở đằng trước.
Anh có dáng người tương tự với hắn, ngũ quan cũng có ba phần giống... Quan trọng nhất là trong cơ thể họ đều chảy huyết mạch của ông cụ ông cụ Chu.
Hai người là anh em ruột thịt chân chính, cùng một dòng máu!
Nghĩ tới đây, bàn tay đang nắm lấy kết quả của Chu Hạo Cường không tự chủ mà run lên, tai ù ù như ong vỡ tổ.
Trong đầu có một giọng nói lặp đi lặp lại: Mày không sinh được, nhưng Chu Sở Thần có thể!
Hắn chợt nhớ tới lời trưởng khoa mập mạp vừa nãy: Lượng tinh trùng sống của của cậu cả vô cùng cao, khả năng sinh sản rất tốt...
... Nếu như dùng tinh trùng của Chu Sở Thần...
... Mượn giống của anh, sinh ra một đứa con nhà họ Chu...
Có lẽ thật sự khả thi...
Chỉ cần một lần, nói không chừng một lần sẽ được...
Chu Hạo Cường từ từ quay đầu nhìn Tô Đường đang đi bên cạnh, ánh mắt kỳ lạ.
Tô Đường bị hắn nhìn mà không hiểu ra sao, do dự một lát, vẫn nâng phiến lá sen đến trước mặt hắn, mỉm khẽ mỉm cười hỏi: "Đẹp không?"
Những giọt nước trên lá sen vẫn còn đó, cô cố ý lắc nhẹ phiến lá để những hạt châu nhỏ lăn qua lăn lại, dưới ánh sáng mặt trời, chúng như những viên thủy tinh nhỏ, long lanh và trong suốt.
Nỗi bực dọc trong lòng Chu Hạo Cường lại dần dần dâng trào.
Có đôi khi hắn thật sự rất ghét vẻ vô tư lự này của Tô Đường.
Đều là vợ chồng, mỗi ngày hắn đều lo lắng đến mức sứt đầu mẻ trán vì chuyện sinh con, không thể sâu giấc, còn cô lại như không hề để tâm, cả ngày chỉ chơi đùa những thứ vô nghĩa như trẻ con.
Những thứ này có thể giúp cô mang thai sao? Có thể giúp cô sinh con sao?!
Nghĩ đến đây, mặt Chu Hạo Cường sa sầm xuống, giật lấy lá sen trong tay cô, vò nát nó trước ánh mắt kinh ngạc của Tô Đường, rồi ném vào thùng rác bên cạnh, hắn trầm giọng nói:
"Sau này, ít chơi những thứ này đi."
>>>>>>>>
Tác giả: "A Cường bắt đầu hung dữ! Nhanh một chút!"
Chu Hạo Cường: "Thịt ở chương sau hoặc chương sau của sau... Đúng không?"