Vụng Trộm Với Anh Chồng (Cao H)

Chương 15: Khả năng sinh sản của anh rất tốt.

Trước Sau

break

Tô Đường hoảng hốt nhìn bàn tay người đàn ông đưa tới trước mặt mình.

Tay của Chu Sở Thần rất đẹp.

Xương ngón tay rõ ràng, đường gân hiện rõ, những đường mạch máu màu xanh chạy dọc trên bắp tay, càng lộ ra vẻ gợi cảm trên làn da trắng của anh.

Dù mặc quần áo bình thường, nhưng dáng người anh vẫn thẳng tắp. Tay áo sơ mi đen được là phẳng xắn đến khuỷnh tay, đầu ngón tay thon dài mạnh mẽ đang cầm một chiếc lá sen mỏng manh, cực kỳ bất cân xứng, nhưng không hiểu sao điều ấy lại khiến sống mũi của Tô Đường cay cay.

Từ khi cô gả nhà họ Chu, đây là lần đầu tiên có người không chê cười tính trẻ con của cô, thậm chí còn giúp cô thực hiện chuyện trẻ con đó.

Tô Đường bối rối nhận lấy cành lá xanh ấy, cô nhìn giọt nước lăn qua lại trên lá cây, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả.

Cô chợt nhận ra, niềm vui của bản thân gần như bị cuộc hôn nhân này bào mòn.

Vừa rồi Chu Sở Thần hỏi cô có thích hay không, cô vô thức phủ nhận, đó là do cô bị Chu Hạo Cường ȶᏂασ túng tâm lý. Trong mắt Chu Hạo Cường, sở thích của cô vẫn luôn ấu trĩ, nực cười, không đáng quan tâm, thậm chí bây giờ cô còn thấy ngượng khi nói ra suy nghĩ thật của mình.

Thích, phải nói là không thích.

Không thích, càng phải làm ra vẻ là thích.

Càng ngày bản thân cô càng khác với chính mình...

Chu Sở Thần nhìn cô, chậm rãi thả ống tay áo xuống, anh chỉnh lại quần áo trên người, rồi mới chầm chậm vươn tay tới cô.

Tô Đường ngơ ngác nhìn chỉ tay ở lòng bàn tay anh, bàn tay mạnh mẽ ấy mang đến cho người ta cảm giác an toàn rất lớn. Cô ngẩn người đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt ngón tay vào lòng bàn tay anh.

Đôi mắt đen láy của người đàn ông thoáng có tia sáng lướt qua, năm ngón tay thon dài hơi siết lại, dường như muốn nắm lấy tay cô, nhưng giây tiếp theo lại thả lỏng, Chu Sở Thần chậm rãi nói: "Áo khoác."

"... A!"

Tô Đường bừng tỉnh khỏi giấc mộng, như bị bỏng vội rụt tay lại, mặt cô cũng đỏ bừng theo, tay chân lóng ngóng đưa chiếc áo khoác đen đang ôm trong ngực cho anh, cô cúi đầu không dám nhìn anh.

Vẻ mặt Chu Sở Thần bình tĩnh trải chiếc áo khoác nhăn nhúm ra, gấp lại rồi khoác lên tay, vạt áo buông xuống vừa vặn che khuất khu vực giữa hai chân anh, che rất kín.

Làm xong xuôi, anh mới thản nhiên xoay người, nói với cô: "Đi thôi."

Tô Đường vô thức đi theo sau, nhìn bóng lưng cao lớn phía trước, cô ngơ ngác nghĩ:

Tại sao Chu Hạo Cường không thể đối xử với cô như anh chứ?

...

Quá trình chờ đợi quả là sự tra tấn với Chu Hạo Cường.

May mà cho đến khi hắn nhận được kết quả, Chu Sở Thần vẫn chưa trở về.

Vị trưởng khoa béo ấy đưa cho hắn hai bản kết quả, một bản là kết quả thật, một bản đã được chỉnh sửa.

"Cậu hai, cậu đừng lo lắng chuyện này quá, chỉ số lần này chưa chắc đã chính xác, bình thường kiểm tra tϊиɧ ɖϊ©h͙, chúng tôi đều phải làm nhiều lần, tổng hợp số liệu mới có thể nhìn ra vấn đề..."

Vị trưởng khoa béo thấy chỉ số trên bản kết quả, ông ta vẫn muốn an ủi Chu Hạo Cường thì bị anh ta cắt ngang: "Trưởng khoa Vương, có điều tôi... Gần đây làm hơi nhiều, ông cụ lại nhất định muốn kiểm tra hôm nay. Thật ra những chỉ số này của tôi...

Đã kiểm tra ở các bệnh viện khác tháng trước, đều bình thường. Nhưng nếu hôm nay đưa kết quả này cho ông cụ xem thì không hay, dù sao số liệu không chuẩn, nên lúc này mới nhờ anh sửa."

"Hiểu rồi, hiểu rồi..." Trưởng khoa béo gật đầu, cười đến hiện rõ nếp nhăn ở khóe mắt, vẻ ân cần trên mặt càng đậm hơn.

Hiểu mà không nói ra.

Đúng là xuất tinh quá nhiều trong thời gian ngắn, chỉ số đo được sẽ không quá chính xác, nhưng của Chu Hạo Cường, số tinh trùng sống bằng không, các chỉ số đều thấp bất thường, thì không thể bao biện là "làm nhiều" được, hơn nữa nhìn sắc mặt của hắn, trưởng khoa Vương cũng không tin hắn có thể "làm nhiều".

Người mắc bệnh không có tinh trùng sẽ đi kèm những triệu chứng như không hứng thú với tìиɧ ɖu͙©, liệt dương, xuất tinh sớm, đau lưng mỏi gối, vân vân. Vừa nãy dáng vẻ lúc Chu Hạo Cường đứng chưa đến mấy giây đã phải ngồi xuống xoa eo và thở hổn hển, vừa nhìn đã biết siêu suy nhược.

Nhưng có thể ngồi vào vị trí trưởng khoa bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu, sao lại là kẻ ngốc? Bất kể Chu Hạo Cường muốn sửa kết quả vì lý do gì, vậy cứ làm theo là được rồi.

Làm nhiều, nói ít, bao giờ cũng không sai.

Trưởng khoa Vương nghĩ vậy, vội vàng lấy bản kết quả đã sửa đưa cho Chu Hạo Cường: "Tôi sửa cho cậu rồi, số liệu đều bình thường, cậu yên tâm."

Chu Hạo Cường cầm lấy kết quả, cảm ơn vị trưởng khoa béo, hắn ngừng một lát rồi nhìn chằm chằm ông ta cười: "Chỉ số của bản kết quả khác không chuẩn, tốt nhất đừng nói ra."

Chủ nhiệm béo tinh ý, nghe xong lập tức trả lời: "Đương nhiên, đương nhiên, chỉ số không đúng, giữ lại cũng vô dụng."

Nói xong ông ta lập tức bỏ bản kết quả còn lại vào máy hủy tài liệu ngay trước mặt Chu Hạo Cường.

Lúc này Chu Hạo Cường mới hài lòng, hắn vừa định rời khỏi văn phòng, dường như lại nhớ ra điều gì, xoay người hỏi: "Kết quả của anh tôi có chưa?"

Trưởng khoa béo hơi sửng sốt, đưa kết quả của Chu Sở Thần cho hắn: "Có rồi, các chỉ số của cậu cả đều rất bình thường."

Đây cũng là lời thật lòng.

Chu Hạo Cường cầm bản kết quả xem kỹ.

Có câu là bệnh lâu ngày cũng thành bác sĩ, hắn đều có thể hiểu sơ ý nghĩa của những chỉ số trên kết quả.

Số liệu này không chỉ bình thường, mà còn rất tốt!

Tỷ lệ sống của tinh trùng đạt tới chín mươi lăm phần trăm, các chỉ số khác đều cao hơn giá trị trung bình.

Tay cầm kết quả của Chu Hạo Cường run lên. Hắn không hiểu, cùng do cha mẹ sinh ra, vì sao Chu Sở Thần rất bình thường, còn hắn thì...

"Theo chỉ số này, khả năng sinh sản của cậu cả cực kỳ tốt, nói không chừng mợ cả sẽ sớm mang thai, đến lúc đó ông cụ Chu..."

Lời nói của trưởng khoa mập mạp biến mất trước ánh mắt lạnh lẽo của Chu Hạo Cường, ông ta nuốt nước bọt, vội vàng bổ sung: "Cậu cũng rất tốt, mợ hai..."

"Tôi biết rồi, trưởng khoa Vương, lần này làm phiền ông."

Chu Hạo Cường lạnh lùng trả lời, hắn cầm kết quả rời khỏi văn phòng trưởng khoa.

>>>>>>>>

Cập nhật Weibo: "Là Oản Đậu."

Chu Sở Thần: "Cố ý để lại cho cậu xem, hài lòng không?"

Chu Hạo Cường: "... Ép tôi đúng không?!"

Tác giả: "A Cường, nên ra tay rồi, tôi coi trọng cậu!"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc