Vụng Trộm Với Anh Chồng (Cao H)

Chương 14: Muốn gì cứ nói

Trước Sau

break

Tô Đường sợ đến mức nhắm chặt mắt, kinh hãi hô lên.

Ngay tại khoảnh khắc ấy, người đàn ông nhanh chóng sải bước dài tiến lên, bàn tay tóm lấy eo cô từ đằng sau, khiến người cô đang lao về trước, được anh kéo lại về phía sau.

Giữa lúc trời đất quay cuồng, bản năng sinh tồn khiến Tô Đường vung tay loạn xạ mò mẫm trước mặt, khi ngón tay vừa chạm vào thứ gì đó, cô lập tức ôm lấy.

Trong giây phút ngực cô va phải lồng ngực cứng rắn của Chu Sở Thần, cổ của anh cũng bị cô kéo xuống, môi anh bất ngờ chạm vào đôi môi mềm mại và nóng bỏng.

Mùi gỗ thông trên người anh vừa thanh nhã lại cực kỳ nam tính, cứ thế phả vào chóp mũi cô.

Tô Đường thở hổn hển bám vào cổ Chu Sở Thần, ngay khi lông mi run rẩy mở mắt ra, đồng tử bỗng nhiên co rút lại.

Trước mắt cô là đôi mắt sâu thẳm và lạnh lùng của người đàn ông, đôi mắt ấy đen thẫm không thấy đáy, ánh mắt lộ rõ tính công kích, giống như một con dã thú vừa ra khỏi lồng, đói khát và hung mãnh nhìn chằm chằm con mồi, bất cứ lúc nào cũng có thể vồ tới để cắn cổ con mồi.

Tô Đường mở to mắt nhìn đôi mắt kia, lập tức đầu óc cô trống rỗng.

"Em dâu..."

Người đàn ông cụp mắt xuống, lúc nhìn lên, ánh mắt đã khôi phục vẻ bình tĩnh và kín đáo như thường lệ.

Môi của hai người dán vào nhau, khi nói chuyện anh khẽ cọ môi vào đôi môi đỏ mọng, mang theo vài phần lưu luyến.

"Anh... Anh cả..."

Sự tê dại trên môi khiến Tô Đường bừng tỉnh, nhận ra tư thế kề sát của hai người, cô hoảng loạn buông cổ anh ra, theo bản năng lùi lại.

Tô Đường vốn đứng ở mép hồ, người đàn ông thấy cô hoảng hốt lùi về sau như vậy thì nhăn mày.

Cánh tay đang đỡ eo cô chợt siết chặt, anh kéo cô vào trong lòng mình.

Tảng đá xanh không lớn, một mình Tô Đường đứng còn khá rộng rãi, nhưng thêm Chu Sở Thần thì có vẻ chật chội.

Ngực cô gái dính chặt vào người đàn ông, cách lớp quần áo cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ như thiêu đốt, cùng với đường cong cơ bắp rắn chắc của anh. Đặc biệt là nơi phình lên đang áp vào bụng cô, nóng đến kinh người.

Đầu cô bắt đầu không kiểm soát được mà nhớ lại thân hình hoàn mỹ cô nhìn thấy trong phòng tắm đêm đó.

Vai rộng eo thon, đường cong cơ bắp săn chắc nằm ngay ngắn trên từng múi cơ bụng cuồn cuộn đang căng lên, hai đường nhân ngư gợi cảm lõm xuống quanh vùng tam giác, kéo thẳng tắp đến nơi lông đen rậm rạp của anh.

Cây gậy giữa hai chân đang sưng phồng, gân guốc nổi lên, một đầu nấm vừa tròn vừa to lộ ra từ trong lớp da quy đầu, cái lỗ nhỏ trên đỉnh đang chĩa về phía cô, phun ra một dòng nước trắng đục sền sệt.

Vậy nên bây giờ, thứ đang đè lên bụng cô chính là của anh...

Nghĩ đến hình dáng của cây gậy ngạo mạn chỉ nhìn đã thấy sợ kia, chân của Tô Đường lại mềm nhũn.

Ngay khi Tô Đường đang miên man suy nghĩ bậy bạ, cô lại không chú ý tới đôi mắt người đàn ông trên đầu cô, đôi mắt ấy nhìn không rời dái tai trắng hồng xinh xắn của cô.

Chu Sở Thần hơi nheo mắt, thản nhiên hít một hơi, trong hơi thở tràn ngập mùi thơm của sữa từ người cô, trong thuần khiết lại mang theo chút quyến rũ của phụ nữ.

Như có như không, tựa như mộng lại như ảo ảnh.

Hai bầu ngực mềm mại ấy tựa trên người anh, vừa mềm vừa nặng, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng được chúng mềm mại đến nhường nào.

Ngọn gió thổi qua, sợi tóc của cô nhẹ nhàng lướt qua cổ anh, hơi ngưa ngứa, như thể một bàn tay nhỏ bé không ngừng trêu chọc vùng da nhạy cảm.

Người đàn ông nhíu mày, giữa hai chân chợt dâng lên cảm giác nhộn nhạo.

Tô Đường đang nghĩ làm thế nào để tránh bụng cô khỏi ©ôи th!t của Chu Sở Thần thì đột nhiên cảm thấy thứ to lớn đang đè lên người cô bỗng rung mạnh hai cái, giống như một con trăn lớn đang ngủ say bất ngờ tỉnh giấc, vùng vẫy thân mình muốn thoát khỏi sự ràng buộc.

Động tác của cô khựng lại, Tô Đường chưa kịp hiểu chuyện gì, Chu Sở Thần đã buông eo cô ra, xoay người bước trở lại hành lang.

Anh đứng lại rồi xoay người, ánh mắt chẳng bận tâm nhìn cô, tầm nhìn như có như không rơi xuống ngực cô, giọng nói bình thản: "Lên đây, chỗ đó không an toàn."

"... À."

Trên eo còn lưu lại cảm giác đè lên khi được cánh tay anh ôm chặt, Tô Đường ngơ ngác nhìn anh đáp một tiếng, đầu óc vẫn hơi trống rỗng, ánh mắt tò mò không tự chủ mà rơi vào giữa quần anh.

Chỗ đó bị chiếc áo trên tay anh che kín, chỉ có đôi chân thon dài rắn chắc kéo dài xuống, hoàn toàn không nhìn ra anh có phản ứng gì hay không.

"Em dâu." Lại là giọng nói trầm ấm, khàn khàn ấy.

Tim của Tô Đường lỡ một nhịp, cô vội vàng leo lên hành lang từ tảng đá.

Vừa đến gần anh, cô đã ngửi thấy mùi gỗ thông thanh khiết, trầm ấm. Hơi thở của Tô Đường ngừng lại, hơi nóng trên mặt còn chưa tắt, đã lại bị anh làm cho nóng đỏ bừng.

Không biết vì sao gần đây, cô liên tục mắc lỗi trước mặt vị anh chồng này.

"Anh cả, sao anh lại ở đây, thật trùng hợp..." Tô Đường cười gượng hai tiếng, cố gắng tìm chuyện để làm dịu bầu không khí.

Kỳ lạ thật, không phải anh và Chu Hạo Cường kiểm tra ở nam khoa ư? Sao lại đột nhiên đến vườn hoa dưới tòa nhà phụ khoa này, còn bất ngờ xuất hiện làm cô giật mình không kịp đề phòng?

Chu Sở Thần đứng trước mặt cô, đôi mắt từ từ rơi trên mặt cô.

"Ở đây một mình, rơi xuống nước rất nguy hiểm."

Giọng điệu của anh rất nhẹ nhàng, không hề mang theo đàn áp khi dạy dỗ người khác, ngược lại khiến Tô Đường có ảo giác có phần quan tâm.

Cô ngạc nhiên ngước mắt lên, muốn nhìn biểu cảm của Chu Sở Thần, nhưng anh đã xoay người rời đi, bóng lưng ngay ngắn: "Đi thôi."

Tô Đường đi theo anh hai bước, lại theo bản năng quay đầu nhìn vào phiến lá sen bị cô đùa nghịch hồi lâu trong hồ.

Gió thổi qua mặt nước, lá sen đong đưa với cô, giọt nước vừa rơi xuống đã đọng lại dưới đáy, có chút lưu luyến không nỡ.

"Thích?" Giọng nói lười biếng của người đàn ông vang lên bên tai cô.

Tô Đường không ngờ Chu Sở Thần sẽ để ý, vẻ mặt đông cứng, trả lời theo bản năng: "Không..."

Chu Sở Thần hờ hững liếc cô, anh bỗng nhiên quay người lại, nhét áo trên tay vào lòng cô: "Cầm lấy."

Tô Đường vô thức ôm lấy áo khoác.

Áo khoác của anh sờ rất thoải mái, mềm mại trơn mịn, trên chiếc áo còn lưu lại hơi ấm của anh, mùi gỗ thông càng lúc càng nồng nàn, như thể cô vẫn còn đang ở trong ngực anh.

Tô Đường ngẩn ngơ nhìn đôi chân dài của Chu Sở Thần bước trở lại về tảng đá xanh.

Chu Sở Thần đứng thẳng trên mặt nước, ánh mắt trong veo nhìn lá sen xanh trong nước, anh thong thả cởi cúc cổ áo sơ mi, một tay nới lỏng khuy măng sét, ngón tay cầm cổ tay áo đã cởi cúc ra, từ từ xoắn hai tay áo lên, để lộ hai cánh tay thon dài rắn chắc.

Làm xong việc này, Chu Sở Thần mới nghiêng người xuống, eo thon nhoài về trước, dễ dàng bẻ gãy phiến lá sen.

Anh trở lại hành lang, đưa lá sen còn đọng nước trong tay đến trước mặt Tô Đường.

"Muốn gì cứ nói."

>>>>>>>>

Tô Đường (nghi ngờ sờ vào môi): "... Thật sự trùng hợp vậy?"

Chu Sở Thần: "Có lẽ thế." (Đầu lưỡi liếʍ môi, vẻ mặt mang theo dư vị)

Tác giả (ôm đầu suy sụp): "Hai ngàn chữ rồi mà chưa đến A Cường? A a? Thịt của tôi!!!"

Chu Hạo Cường (tự cho là đẹp trai vuốt tóc): "Tôi cặn bã thì sao nào, chẳng phải các người ăn thịt còn phải nhìn tôi sao? Hừ hừ"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc