Chu Sở Thần đặt lọ của mình lên bệ cửa sổ của khoa xét nghiệm, sau đó đi vào phòng vệ sinh rửa tay.
Chu Hạo Cường thấy anh đi ra, vội vàng để chai của hắn lên.
Hai cái chai đặt cạnh nhau, so sánh quả thực thảm hại.
Số lượng hắn xuất hai lần, còn chưa bằng một phần tư trong lọ Chu Sở Thần.
Một chai đậm đặc với số lượng lớn, màu trắng sữa, một lọ khác chỉ có một ít dưới đáy lọ, thậm chí còn loãng vàng, chỉ nhìn đã biết không bình thường.
Bác sĩ xét nghiệm đeo khẩu trang chỉ để hở đôi mắt, anh ta thấy hai lọ đựng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên bệ cửa sổ, ngước mắt liếc Chu Hạo Cường đứng bên ngoài một cái, rất chuyên nghiệp giơ tay lên thu lọ lại.
Mặc dù nam bác sĩ này không nói một câu nào, nhưng không hiểu sao Chu Hạo Cường cảm thấy cái liếc mắt nhìn hắn vừa rồi của anh ta, mang theo chế giễu.
Mặt của Chu Hạo Cường lúc đỏ lúc trắng, hắn muốn nổi giận nhưng biết lúc này không thích hợp để gây chuyện, chỉ quay đầu nhìn về phía phòng vệ sinh.
Chu Sở Thần đi vào vẫn chưa đi ra, bây giờ hắn phải làm gì đó mới được, nếu không khi có kết quả kiểm tra tϊиɧ ɖϊ©h͙ của hắn, thì chấm hết!
Nghĩ vậy, Chu Hạo Cường quay lại chỗ bệ cửa sổ, rồi gõ cửa kính trước mặt nam bác sĩ kia.
Nam bác sĩ ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên nhìn hắn: "Cậu hai, kiểm tra cần thêm thời gian, anh có thể đi nghỉ trước, khoảng một giờ sau..."
Người nhà họ Chu đến kiểm tra sức khỏe, viện trưởng đã dặn dò trước các khoa, đương nhiên nam bác sĩ nhận ra người trước mặt chính là cậu hai nhà họ Chu.
"Trưởng khoa của các anh có ở đây không? Tôi tìm ông ấy có chút việc." Chu Hạo Cường vội vàng cắt ngang lời anh ta, trong lúc nói chuyện hắn liên tục nhìn về phía phòng vệ sinh, sợ rằng Chu Sở Thần đi ra vào lúc này.
Nam bác sĩ nghe vậy thì đứng lên đi vào văn phòng trong gọi một tiếng, một người đàn ông mập mạp đeo kính đen, với cái đầu hói bước ra.
"Cậu hai, nghe nói anh tìm tôi?"
Trưởng khoa mập mạp vừa cười vừa đi ra khỏi phòng thí nghiệm, ông ta bước nhanh vài bước rồi vươn tay về phía Chu Hạo Cường, thái độ hết sức niềm nở.
Chu Hạo Cường nói chuyện khách sáo với ông ta đôi câu, sau đó lập tức hạ giọng vào vấn đề chính:
"Trưởng khoa Vương, về kết quả kiểm tra của tôi, cần ông giúp một việc..."
...
Chu Sở Thần ra khỏi phòng vệ sinh, anh không vội về phòng hành chính, mà đi đến khoa phụ khoa của bệnh viện.
Anh mặc trang phục màu đen, dây thắt lưng bằng vàng ở hông ôm lấy dáng người cao ráo thẳng tắp, vạt của chiếc áo ngoài đang khoác trên tay rủ xuống cạnh đôi chân dài của anh, theo động tác của anh mà nhẹ nhàng tiếp xúc nơi bắp đùi căng phồng.
Người đàn ông có vóc dáng và diện mạo ưu tứ như như vậy, cực kỳ bắt mắt giữa một đám bệnh nhân nữ, rất nhanh đã dẫn đến một đợt xôn xao trong đại sảnh.
Mặc dù có nhiều ánh mắt của phụ nữ dõi theo anh như vậy, nhưng người đàn ông vẫn ung dung bước đi, đi qua cả sảnh chờ chờ ở tầng một, giày da bước lên cầu thang, đi vào khu vườn hoa nhỏ trong bệnh viện.
Khu vườn bên trong bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu không mở cửa cho người ngoài, một đám bệnh nhân nữ bị bảo vệ ngăn ở ngoài cửa, chỉ kịp nhìn thấy ống quần được là phẳng phiu của người đàn ông, biến mất ở góc tòa khám bệnh.
Chu Sở Thần bước trên con đường lát đá trong vườn, hờ hững đi vào sâu trong, lúc đi tới gần chòi nghỉ mát ở giữa, anh đột nhiên dừng chân lại, đứng ngay tại chỗ.
Cách đó không xa là một hồ nước nhân tạo nhỏ, thiết kế cảnh quan theo phong cách Trung Hoa, có một hồ hoa sen và hòn non bộ kết hợp với nhau, tại nơi nối liền với hành lang của chòi nghỉ mát giữa hồ, có một cô gái đang ngồi.
Cô gái xinh đẹp trong chòi nghỉ mát không ngồi bình thường, mà cố tình ngồi trên một phiến đá xanh ngoài chòi, cô cúi đầu, gác cằm lên đầu gối.
Cô đang bĩu môi, không biết lẩm bẩm điều gì đó, vừa đung đưa hai chân quệt đất, trong một tư thế khá nguy hiểm, cô nghiêng người về phía trước, thò tay ra mặt hồ, cảm thấy nhàm chán và gạt nước.
Bím tóc đuôi ngựa được cột cao sau lưng lay động theo động tác của cô, đuôi tóc tung bay lướt qua làn da trắng như tuyết trên cần cổ đang để lộ của cô.
Có thể là nhìn thấy phiến lá sen phía trước sinh trưởng tốt, cô lại lấy tay vẩy mấy giọt nước ném qua, nhìn thấy giọt nước trượt qua trượt lại trên mặt lá sen màu xanh lục tạo thành những hạt ngọc trai trong suốt, cô mới hài lòng dừng lại.
Chu Sở Thần đứng với dáng vẻ lười nhác trong chòi nghỉ mát cách cô không xa, vẻ mặt thoạt nhìn không để tâm, nhưng ánh mắt nhìn cô gái lại vô cùng sắc bén, tựa như dã thú đang trong bụi cỏ rình mồi, chờ cơ hội để hành động.
Cô gái mới ngồi yên được một lúc, dường như lại nảy ra ý định khác, cô đứng dậy, túm quần lên rồi cẩn thận giẫm lên hòn đá nhỏ trong hồ, vươn tay muốn hái phiến lá sen.
Thấy cảnh này, Chu Sở Thần nhíu mày, anh sải bước chân dài đi về phía cô.
Tô Đường không dám cúi xuống quá nhiều, bởi vì nếu thật sự ngã xuống nước ở đây thì vấn đề không phải là bị ướt, mà là thể diện, nhất là khi ông cụ Chu đang ở đây, đúng là không thông minh.
Nhưng từ trước đến nay cô rất dễ bị thu hút bởi những chuyện kỳ lạ, người khác thấy là chuyện ấu trĩ vô vị, với cô lại là thú vui khó có được.
Phiến lá sen ấy cách cô không xa lắm, chỉ cần với thêm một chút, chỉ thiếu một xíu nữa...
Hai ngón tay của cô run rẩy, nhẹ nhàng kẹp lấy phiến lá dày ấy, lá cây bị đầu ngón tay của cô làm cho rung lên, giọt nước vừa mới bắn vào trong lại bị dao động.
Tô Đường cười khẽ, hài lòng thu tay về, cô đang định bước lên bờ, không ngờ vừa quay đầu đã nhìn thấy Chu Sở Thần, không biết đã lặng lẽ đứng sau cô từ lúc nào.
Nụ cười trên mặt cô cứng lại, đồng thời hoảng sợ trượt chân một cái, ngay lập tức cô mất đà ngã, ngã xuống nước.
Lúc này trong đầu Tô Đường chỉ có một ý nghĩ:
Xong rồi, hôm nay cô thua bởi người đàn ông này rồi!
>>>>>>>>
Tô Đường: "... Sao lại núp sau lưng hù dọa người ta thế?!"
Chu Sở Thần: "Nếu không thì làm sao có được cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân này?"
Tô Đường: "!!"