Vụng Trộm Với Anh Chồng (Cao H)

Chương 12: Một lọ không chứa hết lượng bắn một lần

Trước Sau

break

Cuối cùng ly thuốc ấy bị đổ vào trong bồn nước.

Nhìn thứ nước thuốc màu đen còn sót lại trên thành ly, Tô Đường vẫn còn ngẩn ngơ, đây là lần đầu tiên trong mấy năm cô không phải uống thuốc.

Phảng phất Tô Đường nhớ tới sau khi cãi nhau với Chu Hạo Cường vào tối qua, cô ngồi xổm trên boong tàu khóc thê thảm, một người đàn ông dịu dàng an ủi cô:

"Không muốn uống thì đừng uống..."

Thế nên vừa rồi Chu Sở Thần đang thực hiện lời hứa với cô sao?

Nghĩ như vậy, Tô Đường cảm thấy có chút ấm áp dâng lên từ tận đáy lòng.

Đây là thiện ý hiếm hoi mà cô cảm nhận được sau khi gả đến nhà họ Chu...

Có lẽ cũng không xem là thiện ý.

Tô Đường nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên boong tàu, Chu Sở Thần dựa vào ghế tựa dài với dáng vẻ lười biếng, biểu cảm trên khuôn mặt lạnh nhạt, ánh mắt xa xăm lại sắc bén nhìn về mặt biển nơi xa. Anh chỉ nằm ở đó, khí chất trên người đã mạnh mẽ đến mức làm cho người khác nhìn mà e sợ.

Từ "thiện ý" hoàn toàn không phù hợp với anh, có lẽ dùng "Nói được làm được" để hình dung sẽ chính xác hơn.

Tinh anh giới luật sư như Chu Sở Thần, dĩ nhiên là "Lời nói phải được tin, hành động phải có kết quả."

Lời đã nói ra, dĩ nhiên không có khả năng hứa hẹn chỉ là lời nói suông. Chu Sở Thần làm luật sư, nếu thích nuốt lời, anh sẽ không có khả năng leo đến vị trí hiện tại.

Tối hôm qua anh bị cô quấn lấy mà nói ra câu ấy, đương nhiên hôm nay ở trên bàn ăn, anh sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng chuyện này cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi.

Chu Sở Thần không thường xuyên ở nhà họ Chu, chờ anh đi rồi, lời hứa này cũng sẽ biến thành bọt nước.

Có điều, đối với Tô Đường như vậy cũng đủ rồi.

Dù thế nào cô không dám quá mức tham lam với người khác...

Xế chiều hôm ấy du thuyền cập bến.

Ông cụ Chu nghĩ là làm, có lẽ vì lâu chưa gặp Chu Sở Thần, tối qua ông nghe nói anh về Tân Hải, hôm nay vội vàng chạy đến đây từ biệt viện ở quê, ông liên tục gọi điện giục thuyền cập bến.

Chu Sở Thần làm việc cũng nhanh chóng, khi đến nơi, trước hết anh sắp xếp cho mọi người đến bệnh viện tư nhân của nhà họ Chu ở Tân Hải khám sức khỏe.

Chu Hạo Cường bị làm cho bất ngờ, vừa định phản bác thì đã bị Chu Sở Thần lấy lý do tuổi tác của ông Chu đã cao để từ chối, nhanh chóng biết tình trạng sức khỏe của ông thì anh mới yên tâm được.

Cái cớ này nghe có vẻ rất hiếu thảo.

Nhưng Chu Hạo Cường lại không nghĩ vậy.

Nếu thật sự Chu Sở Thần hiếu thảo như thế, thì ngay khi trở về Tân Hải, anh đã lập tức đến biệt viện ở quê để thăm hỏi ông, chứ không phải đi biển cùng hắn.

Nhưng cho dù Chu Hạo Cường có bất mãn đến đâu, cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý trước sự uy hiếp của Chu Sở Thần.

"Lát nữa bốn đứa đều kiểm tra cẩn thận đi." Mặc dù ông Chu có mái tóc hoa râm, nhưng nhìn vẫn quắc thước, ánh mắt không hề đờ đẫn, mà sáng ngời.

Ông chống gậy ngồi trong xe, lưng thẳng tắp, vững vàng như tùng, như bách.

"Cha đã có tuổi, mấy năm nay công ty giao cho lớp trẻ phía dưới, sống một mình trong căn nhà ở quê cũng cô đơn."

Ông thở dài một hơi, cuối cùng nói đến điểm chính: "Mấy đứa đã thành gia lập nghiệp rồi, cũng nên sinh mấy đứa nhỏ để cha được hưởng phúc."

Chu Hạo Cường nghe vậy, tim đập thịch một cái, vội vàng nói: "Cha, con và ŧıểυ Đường vẫn luôn cố gắng, mỗi ngày cô ấy đều uống thuốc..."

Nhưng lời này khiến sắc mặt ông Chu sa sầm, ông nhìn chằm chằm hắn và lạnh lùng nói: "Cố gắng cũng phải có kết quả chứ?"

Chu Hạo Cường bị ông nhìn đến mức lưng thấy tê dại, lời chưa nói hết đã hoàn toàn nghẹn lại trong cổ họng, không dám nói ra nữa

Ngay khi không khí bị đông lại đến cực điểm, Chu Sở Thần mới nhìn lên, chầm chậm mở miệng:

"Cha, chuyện này phải xem ý trời, có đôi khi áp lực càng lớn, càng khó thành công."

Giọng nói của anh trầm thấp, cùng giọng điệu bình tĩnh, trong nháy mắt đã làm dịu cơn giận của ông Chu xuống.

Tuy ông hết giận, nhưng vẫn chưa nguôi ngoai, chuyện này đã bén rễ trong lòng ông từ lâu, hôm nay cả nhà đều ở đây, ông cũng muốn nói rõ ràng, ông Chu hừ lạnh nói:

"Dù sao cha nói trước. Hạo Cường, nếu hai năm nữa con không sinh con, vị trí của con ở tập đoàn họ Chu chỉ đến đây thôi."

Lời này thật đúng là tối hậu thư cho Chu Hạo Cường, hắn nghe xong mà sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra.

...

Bệnh viện kiểm tra là bệnh viện tư nhân của tập đoàn họ Chu, kỹ thuật thiết bị đều là tiên tiến nhất.

Nghe nói bên trên muốn tới khám sức khỏe, viện trưởng đã sắp xếp xong xuôi các khoa từ trước, chỉ chờ những nhân vật lớn đến.

Sau khi xuống xe, vẻ mặt Chu Hạo Cường vẫn luôn không tốt, lúc làm các xét nghiệm đều mất tập trung, mãi đến khi tới khoa tiết niệu làm kiểm tra tϊиɧ ɖϊ©h͙, hắn mới hoảng hốt tỉnh lại.

"... Cái này tôi không cần kiểm tra đâu nhỉ?" Hắn nhìn chằm chằm cái chai y tá đưa tới, có chút kháng cự.

"Sao thế?" Chu Sở Thần cầm lọ, ánh mắt từ từ đảo qua mặt hắn,  ý dò xét trong ánh mắt anh khiến da đầu của Chu Hạo Cường râm ran.

Ánh mắt của anh giống như lưỡi kiếm sắc bén, lực xuyên thấu rất mạnh, dường như liếc mắt một cái đã nhìn thấu hắn, không thể nào giấu được bí mật.

"Em... Lần trước em kiểm tra rồi, không có vấn đề gì." Chu Hạo Cường cố gắng giữ bình tĩnh, không để lộ thần kinh đang run rẩy trên mặt.

"Không sao." Chu Sở Thần cầm cái lọ y á đưa tới thay Chu Hạo Cường, rồi đưa đến trước mặt hắn, giọng điệu lạnh lùng và nghiêm nghị, không cho từ chối: "Có thể kiểm tra lại lần nữa."

Chu Hạo Cường thụ động nhận lấy lọ, cả người giống như con rối gỗ, đi theo Chu Sở Thần vào phòng vệ sinh ở bên cạnh.

Vất vả vuốt mãi Chu Hạo Cường mới bắn được mẫu tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong lọ.

Chu Hạo Cường giơ lên trước mặt, phát hiện lần này xuất ra còn ít hơn lần trước hắn kiểm tra. Số lượng ít loãng như nước nằm ở đáy lọ, còn có màu vàng bất thường.

Nhìn chỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ ít ỏi này, hắn thật sự không muốn cầm ra ngoài, nhưng bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

"Em chưa xong sao?" Giọng nói trầm thấp đặc trưng của Chu Sở Thần truyền đến từ ngoài cửa.

"... Chưa... Anh cả, em cần thêm chút thời gian, không thì anh đi trước?"

Hắn muốn đuổi Chu Sở Thần đi, lại nghe được người đàn ông thong thả nói một câu: "Không sao, anh chờ em."

Thật sự không có sơ hở nào để hắn qua!

Chu Hạo Cường thở dài, sau khi bắn thêm một lần nữa, cuối cùng hắn hết cách đẩy cửa ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, hắn nghiêng người che cái lọ trên tay, cười với Chu Sở Thần như không có chuyện gì xảy ra và nói: "Đi thôi."

Chu Sở Thần không buồn để ý cử động kỳ lạ của hắn, anh cầm chai của mình rồi ra ngoài trước.

Dù không cố ý, Chu Hạo Cường đã nhìn trong chai thủy tinh trong suốt trên tay Chu Sở Thần chứa đầy một bình dịch đặc sệt màu trắng.

Của anh chứa đầy một chai lớn như vậy!

Chu Hạo Cường còn thấy bên ngoài cái lọ ấy thậm chí dính không ít dịch trắng.

... Nên là một lần bắn của Chu Sở Thần, một chai không chứa được hết! 

>>>>>>>>
Chu Hạo Cường: "... Thế này thật sự sỉ nhục người khác rồi!"

Chu Sở Thần: "Cậu biết nên làm thế nào rồi chứ?"


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc