Tô Đường đợi đến khi tiếng bước chân của Chu Sở Thần biến mất, lại chờ thêm một lúc nữa, cảm thấy anh đã lên tầng, cô mới chầm chậm mở cửa đi ra.
Tô Đường nhìn thấy ngoài cửa trống không, không một bóng người, cuối cùng cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù biết hành vi của bản thân rất buồn cười, nhưng sau khi trải qua chuyện tối qua và một đêm mộng xuân, Tô Đường càng không thể nào một mình đối mặt với Chu Sở Thần.
Cô đi lên phòng khách trên tầng, mọi người đều đã ngồi đông đủ.
Ngủ dậy một giấc, dường như Chu Hạo Cường đã quên chuyện xảy ra ngày hôm qua, hắn tiếp tục quan tâm cô chu đáo.
Hắn còn chủ động làm bữa sáng, tuy rằng đó là bữa sáng kiểu Tây cô không thích.
"Lại đây, nếm thử xem, chồng làm cho em."
Chu Hạo Cường thấy Tô Đường đi vào, hắn đặt đĩa bánh mì nướng cùng trứng ốp lết trước mặt cô, rồi nhìn cô với ánh mắt đắm đuối.
Tay Tô đường khựng lại, không chỉ bởi cô tức chuyện hôm qua, mà quan trọng hơn là vì người đàn ông đang ngồi đối diện ấy.
Cho dù không ngẩng đầu, cô cũng có thể cảm giác được không khí mạnh mẽ bức bách từ người anh.
"... Vợ?"
Chu Hạo Cường thấy cô cúi đầu không cử động, hắn dựa gần cô, thản nhiên cầm lấy tay cô, giọng nói mang theo ý ép buộc: "Anh cố ý dậy sớm làm cho em, em có thể đừng không nể mặt thế không."
"Đúng thế, ŧıểυ Đường."
Lý Lệ ở đối diện cũng nói đỡ: "Hạo Cường bận bịu từ sáng sớm, dù gì cô cũng ăn một chút."
Tô Đường kết hôn với hắn nhiều năm như vậy, cô biết rằng Chu Hạo Cường rất sĩ diện, cho dù ở trước mặt anh trai chị dâu, hắn cũng không muốn mất mặt.
Dù sao hắn đang lấy lòng cô, cô cũng không định so đo với hắn, cuối cùng Tô Đường cầm dao nĩa bên cạnh lên và định dùng bữa.
Nhưng vừa mới ngước mắt lên, Tô Đường lập tức thấy người đàn ông đối diện đang ngửa đầu uống nước.
Nước lạnh trong suốt tràn ra từ ly thủy, lăn dài từ yết hầu xuống phần cổ đang căng lên thành những đường cơ bắp gợi cảm của anh.
Trong nháy mắt tim của Tô Đường lỡ một nhịp, trong đầu cô không khỏi hiện lên cảnh tối qua anh xuất tinh trong phòng tắm.
Người đàn ông thở hổn hển ngửa đầu lên, bàn tay gân guốc nắm lấy dươиɠ ѵậŧ đang sưng đỏ trong quần, anh rêи ɾỉ rồi bắn ra một lượng lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt. Lúc cổ anh kéo căng, yết hầu cũng chuyển động mãnh liệt như thế…
"Sao lại ngẩn người thế?" Giọng nói của Chu Hạo Cường có phần không tự nhiên, hắn đẩy đĩa thức ăn đến trước mặt cô: "Em ăn đi."
"Ừ." Tôi Đường hoảng hốt cúi đầu, nhét bánh mì nướng trên đĩa vào miệng, không dám nhìn đối diện một lần.
Thấy động tác của cô, Chu Hạo Cường cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
"À, đúng rồi."
Chu Hạo Cường lại vào bếp, cầm theo một ly thuốc và cẩn thận đặt trước mặt cô: "Lát nữa ăn xong, em nhớ uống thuốc."
Tô Đường nhìn chất lỏng đen sì trong ly, dù bên trong không có lá bùa kỳ lạ nào, cô vẫn cảm thấy mất hết khẩu vị.
Chẳng trách sáng sớm dậy làm bữa sáng cho cô, còn không phải là vì dỗ cô uống thuốc sao.
Nhưng nghĩ đến tối qua lúc cô từ chối, dáng vẻ như phát điên ấy của Chu Hạo Cường, Tô Đường không nói thêm gì, suy cho cùng tới bây giờ hắn không để bụng cô từ chối, dù sao cô đã uống thuốc này mấy năm rồi, không thiếu một ly này.
"Em dâu."
Ngay khi cô cầm ly thuốc lên, giọng nói lạnh lùng của Chu Sở Thần chậm rãi vang lên từ đối diện: "Không có bệnh, đừng uống thuốc lung tung thì tốt hơn."
Giọng điệu của anh hờ hững, lúc nói chuyện cũng không nhìn ai, cho đến khi nói xong, anh mới từ từ nâng mí mắt lên, ánh mắt thờ ơ rơi trên mặt Chu Hạo Cường.
Ý tứ rất rõ ràng, câu nói của anh là nói cho Chu Hạo Cường nghe.
Trong phòng khách tĩnh lặng vài giây, bầu không khí bất chợt như bị đông lạnh, ngay cả không khí cũng ngưng đọng.
Chẳng ai ngờ trước giờ Chu Sở Thần không thích xen vào chuyện người khác, lại đột nhiên nói ra một câu như vậy.
"... Anh cả, đây là... Thuốc bổ, để cô ấy bồi bổ cơ thể." Chu Hạo Cường bị đôi mắt trầm tĩnh của Chu Sở Thần nhìn chằm chằm, hắn không tự chủ được lắp bắp, ấp úng rất lâu mới nói xong một câu.
"Không bệnh mà tẩm bổ cũng hại sức khỏe." Chu Sở Thần thoải mái tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay rõ gân xanh nắm ly nước, hơi lắc nhẹ.
Nghe nói thế, nụ cười trên mặt Chu Hạo Cường lộ ra vài phần gượng gạo, hắn đột nhiên chuyển hướng nhìn Lý Lệ ngồi ở bên cạnh vẫn không lên tiếng, như thể tìm sự đồng tình: "Chị dâu, thuốc này chính là thuốc bình thường dùng để tăng sức khỏe cho phụ nữ, để cho cô ấy dễ thụ thai, không có gì linh tinh."
Lý Lệ bị Chu Hạo Cường nhìn như vậy, cũng cảm thấy Chu Sở Thần quản hơi xa, cô ta ôn tồn nói: "Sở Thần, em hai không phải trẻ con, cậu ấy thương vợ như vậy, chắc chắn là đơn thuốc tốt, anh nhìn ŧıểυ Đường xem, mấy năm nay được cậu ấy chăm sóc tốt thế nào, đúng không, ŧıểυ Đường?"
Thoáng chốc câu chuyện lại quay về Tô Đường.
Cô nhếch môi cười gượng với Lý Lệ, im lặng trong chốc lát.
Lý Lệ mới đến Chu gia không đến vài tháng, thậm chí còn chưa gặp cô mấy lần, làm sao cô ta có thể nhìn ra mấy năm nay cô được Chu Hạo Cường chăm sóc tốt?
"Thuốc bổ cũng là thuốc, đơn thuốc tốt thế nào thì trước khi dùng cũng cần cẩn thận."
Chu Sở Thần bình tĩnh nhướng mày, căn bản không để ý lời Lý Lệ, chỉ chậm rãi nói với Chu Hạo Cường: "Chờ tàu cập bến, chúng ta cùng đi khám sức khỏe. Trước khi khám xong, tạm thời đừng uống thuốc này, nếu uống hại thân thể, chữa trị càng phiền phức."
Từ trước đến nay gia tộc giàu có luôn coi trọng sức khỏe của bản thân, người nhà họ Chu cũng có thói quen khám sức khỏe hàng năm. Chỉ là mấy năm nay, không biết vì nguyên nhân gì, Chu Hạo Cường chưa từng đi cùng mọi người.
"Hả?"
Nghe thấy lời nói của Chu Sở Thần, mọi người đều ngẩn ra, chỉ là phản ứng của Chu Hạo Cường càng lớn hơn.
"... Sao tự nhiên anh cả nghĩ đến chuyện khám sức khỏe?" Hắn miễn cưỡng cười, ánh mắt lảng tránh, không biết đang nghĩ gì.
"Tối hôm qua cha gọi điện cho anh, mấy ngày nữa ông ấy phải đi khám sức khỏe, bảo chúng ta đi cùng."
Chu Sở Thần gác đôi chân dài và tựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt nhìn ra mặt biển không thấy chân trời ngoài cửa sổ, giọng nói hờ hững, gần như trên mặt anh không có cảm xúc gì đặc biệt: "Rất lâu rồi anh chưa gặp cha, đến lúc đó đi cùng, biết đâu còn có thể nói giúp em vài câu."
Nghe nói như thế, ánh mắt của Chu Hạo Cường sáng lên, chỉ do dự một lát, cuối cùng hắn vẫn cắn răng nói đồng ý.