Vụng Trộm Với Anh Chồng (Cao H)

Chương 10: Làm em sảng khoái không? Em dâu?

Trước Sau

break

 

Tô Đường cả đêm ngủ không ngon giấc.

 

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, dường như nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, giống như một con báo săn mồi nằm trên người cô.

 

Anh cong người, cơ bắp mạnh mẽ hữu lực căng chặt, bàn tay xương cốt rõ ràng dễ dàng nắm chặt eo của cô, khiến cô không thể động đậy.

 

Người đàn ông gác chân cô lên eo, eo thon suồng sã chen vào giữa chân cô.

 

Quy đầu to lớn mang theo thân gậy thô cứng dã man, mở ra lỗ thịt nhỏ hẹp của cô, mạnh mẽ mà thô bạo phá vỡ thân thể của cô, gạt ra tầng tầng lớp lớp thịt mềm bên trong, nhét vào sâu trong chỗ sâu huyệt thịt.

 

Trong lúc đâm vào, chóp quy đầu đầy đặn quét qua vách tường của cô, làm ngón chân cô mềm nhũn đến mức co lại. Đầu gối run rẩy chống vào sườn hông của anh, nơi đó phủ một tầng cơ bắp mỏng manh, cứng rắn cấn xương cốt của cô.

 

Người đàn ông cúi người xuống, môi mỏng dán vào tai cô, thở hổn hển nặng nề nhào vào bên tai cô, ướt át dày đặc, giống như lông vũ chọc người.

 

Tô Đường ngứa ngáy đến mức bụng dưới đều ê ẩm, bên dưới vừa ướt vừa nóng, trong bụng như có thứ gì đó sắp bị anh giã ra.

 

Người đàn ông nâng eo cô lên, mông cô cong lên, dươиɠ ѵậŧ nặng nề đâm vào, túi tϊиɧ ɖϊ©h͙ phồng lên lung lay, nặng nề đập vào giữa chân cô, làm cô vừa tê vừa sướиɠ.

 

Cô há miệng, không biết là muốn kêu hay là muốn thở dốc, bắp đùi run rẩy theo bản năng kẹp chặt lấy anh, hai cánh tay tựa như dây leo gắt gao bám lấy cổ anh, ưỡn eo đưa mình lên trên.

 

âʍ đa͙σ nghênh đón về phía dươиɠ ѵậŧ va chạm mãnh liệt, siết chặt nuốt anh vào trong cơ thể.

 

"A..."

 

Người đàn ông phát ra một tiếng rêи ɾỉ khàn khàn, giật mạnh một cái, khi cô còn chưa kịp phản ứng, một chất lỏng nóng hổi đã nhanh chóng tràn vào trong cơ thể cô.

 

Tô Đường run rẩy, nhìn anh nghiêng người xuống.

 

Mặt của người đàn ông như từ trong sương mù lộ ra, từ mơ hồ trở nên rõ ràng.

 

Hình dáng lập thể, ngũ quan sáng sủa, cặp mắt sắc bén như động vật ăn thịt kia thẳng tắp bắt lấy mắt cô.

 

Lại là Chu Sở Thần!

 

Nhịp tim của Tô Đường đột nhiên ngừng đập, cô chống người muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh dễ dàng đè xuống dưới người, dươиɠ ѵậŧ vẫn sưng to nặng nề nhét vào trong cơ thể cô, đóng đinh cô trên giường không thể động đậy.

 

Đôi môi mỏng của người đàn ông nhếch lên nụ cười khát máu, ánh mắt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm cô, trong giọng nói khàn khàn còn mang theo vẻ lười biếng sau khi thỏa mãn du͙© vọиɠ.

 

Anh nhìn chằm chằm cô chậm rãi mở miệng:

 

"Làm em sướиɠ không? Em dâu?"

 

    ...

 

Tô Đường thở hổn hển bật dậy khỏi giường.

 

Tỉnh lại mới phát hiện toàn thân mình đổ mồ hôi, bên dưới cũng nhớp nháp, thật giống bộ dáng vừa trải qua cuộc yêu đương kịch liệt.

 

Bên dưới có thứ gì đó đang chậm rãi chảy ra, nóng bức dính dớp, bụng dưới cũng có cảm giác như bị trướng.

 

Trong lòng cô hoảng hốt, xoay người rời giường, chạy vào trong phòng tắm, mới phát hiện qυầи ɭóŧ đã sớm ướt đẫm.

 

Trên qυầи ɭóŧ không phải dính đầy máu kinh, mà là chất lỏng dinh dính trong suốt.

 

Tô Đường cau mày nhìn chằm chằm vào qυầи ɭóŧ, có chút khó tin.

 

Cho dù cô quan hệ với Chu Hạo Cường cũng không ra nhiều nước như vậy, làm sao một giấc mơ lại ướt thành như vậy? Hơn nữa còn là mộng xuân với Chu Sở Thần.

 

Nghĩ tới đây, cô ảo não đấm đầu, không hiểu mình sao lại có giấc mơ như vậy.

 

Lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cô mơ thấy mộng xuân.

 

Đối tượng còn là anh chồng của mình!

 

Chuyện này thật sự quá bất hợp lý! Quá hoang đường!

 

Giờ phút này, nội tâm cô không chỉ là ảo não cùng khó hiểu, mà còn có cảm giác tội lỗi rất sâu sắc, không chỉ là đối với Chu Hạo Cường, còn có đối với Chu Sở Thần.

 

Cảm giác kia tồi tệ giống như cô phản bội chồng của mình, đồng thời còn khinh nhờn anh chồng của mình.

 

... Không có việc gì không có việc gì, không ai biết cả.

 

Cô vừa giặt sạch "chứng cứ phạm tội" trên qυầи ɭóŧ, vừa tự an ủi bản thân trong lòng.

 

Đây chỉ là giấc mơ mà thôi, không phải thật...

 

    ...

 

Tô Đường ở trong phòng mãi lâu mới bình tĩnh lại.

 

Lại không ngờ rằng, vừa mở cửa đã đụng phải Chu Sở Thần từ gian phòng đối diện đi ra.

 

Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác nhung, bên trong mặc áo sơ mi màu đen, vạt áo được thu vào trong quần. Cả người anh màu đen lại không có vẻ nặng nề, ngược lại bị thắt lưng bằng kim loại bên hông càng thêm gọn gàng thẳng tắp, eo thon chân dài.

 

Nhìn thấy anh, Tô Đường lại như gặp quỷ, theo bản năng lùi về phòng, đang muốn đóng cửa liền nghe thấy giọng nói trầm thấp mang theo cảm giác nam tính kia của Chu Sở Thần:

 

"Em dâu, không đi lên sao?"

 

Bàn tay đóng cửa của Tô Đường khựng lại, bị tiếng em dâu này của anh gọi đến hoảng hốt.

 

Vừa rồi, ở trong mơ, hình như anh cũng dùng loại giọng điệu này để gọi cô...

 

Nghĩ như vậy, Tô Đường không chỉ càng luống cuống, mặt còn nóng bừng lên.

 

Cô cúi đầu, căn bản không dám nhìn anh, đột nhiên cảm thấy miếng da trên mu bàn tay bị anh nhỏ vào tối hôm qua lại có miệng đang mυ"ŧ cô.

 

Tô Đường bối rối xoa xoa mu bàn tay, không chút nghĩ ngợi run giọng nói: "Em... Em quên cầm đồ, chờ lát nữa lại đi lên."

 

Nói xong cũng không dám nhìn phản ứng của Chu Sở Thần, "rầm" một tiếng đóng cửa lại, lưng chống vào cánh cửa giống như thiếu dưỡng khí, há miệng thở hổn hển.

 

Cô có thể nghe thấy, tiếng bước chân ngoài cửa dừng lại một lúc lâu mới từ từ đi lên lầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc