Kiếp trước, Tô Diệu Vân đường đường là giáo sư tại một học phủ danh tiếng, tài năng xuất chúng, dung nhan diễm lệ với làn da trắng sứ, lại thêm tự do tài chính chẳng phải lo nghĩ bạc tiền. Chỉ hiềm một nỗi, cô vẫn phải chật vật khổ sở vì những đêm dài thức trắng chạy deadline, khiến mái tóc vốn dĩ xanh mượt ngày càng thưa thớt điêu tàn.
Tình cờ nghe lời đồn đại trên mạng về một ngôi cổ tự linh thiêng bậc nhất, phàm là những ai từng đặt chân đến cầu nguyện đều phải thốt lên rằng linh nghiệm đến mức trào nước mắt. Vì lẽ đó, cô cũng tìm đến chốn thiền môn, thành tâm gửi gắm ba ước nguyện.
Điều thứ nhất, mong sao sớm được gác lại âu lo để nghỉ hưu, và xin hãy trả lại cho cô suối tóc đen dày thuở nào.
Ngôi chùa đáp lời: Đã rõ! Lập tức đưa cô xuyên không nhập vào thân xác một người con gái tóc đen nhánh giữa thời kỳ những năm 70 đầy biến động.
Điều thứ hai, cô mong mỏi sở hữu một căn biệt thự sang trọng.
Ngôi chùa sảng khoái: Được thôi! Biệt thự phong cách điền viên thôn dã cô đã nghe qua chưa? Tiềm năng khai phá là vô hạn!
Điều thứ ba, cô ước ao được thỏa thú điền viên, trồng trọt và chăm sóc thú cưng.
Ngôi chùa hào phóng: Duyệt ngay! Một nông trại chăn nuôi lợn quy mô đã sẵn sàng chờ cô tiếp quản!
Ngôi chùa cười thầm: Hắc hắc! Cô nói xem, cầu được ước thấy như thế này chẳng phải là quá linh nghiệm hay sao.