Ta Làm Hướng Dẫn Viên Xuyên Vạn Giới, Dẫn Cả Trái Đất Thăng Cấp Phi Thăng!

Chương 3

Trước Sau

break

Phải công nhận là những lời hệ thống nói đã đánh trúng tâm lý, giúp Thịnh Ngải dễ dàng chấp nhận chuyện này hơn.

Không đồng ý cũng chẳng bị phạt, hệ thống cũng không thể tự ý rời đi, nhưng đổi lại cô sẽ bỏ lỡ một cuộc đời rực rỡ sắp được mở ra.

Và cuối cùng là một điều kiện cực kỳ quan trọng: [Nếu cô hoàn thành nhiệm vụ đến mức cuối cùng, biết đâu cô còn có thể gặp lại bố mẹ mình đấy.]

Dây thần kinh của Thịnh Ngải lập tức căng lên.

Dù đã chấp nhận việc bố mẹ rời xa mình, nhưng giờ đây nghe hệ thống nói có cơ hội gặp lại họ, làm sao cô có thể từ chối cho được?

Thịnh Ngải vỗ đùi đánh đét một cái, phấn khích hét lớn: "Chơi luôn!"

"Kééét..."

Bác tài xế phía trước giật mình phanh gấp, quay đầu lại nhìn Thịnh Ngải với ánh mắt kỳ quái rồi cẩn trọng hỏi: "Đến... Đến nơi rồi cô ơi."

Hóa ra vì quá khích mà cuộc đối thoại trong não đã bị cô thốt ra thành lời mất rồi.

Thịnh Ngải sờ sờ mũi, vờ như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên ôm thùng carton mở cửa xuống xe.

Vừa mới đóng cửa xe lại, cô đột nhiên áp sát vào cửa kính phía trước rồi nói với bác tài: "Bác tài ơi, cháu mở công ty du lịch, chỉ cần tốn hai trăm tệ thôi, bác có muốn cùng cháu đi Tây Thiên trải nghiệm thử con đường thỉnh kinh của Đường Tăng Đại Thánh không..."

Còn chưa kịp nói dứt câu, bác tài xế đã nhấn mạnh ga.

Chiếc xe taxi lao vút đi trong nỗi kinh hoàng tột độ của ông chú tài xế, để lại một mình Thịnh Ngải đứng trơ trọi tại chỗ, lặng lẽ nhìn theo hướng chiếc xe đang chạy trốn trối chết.

Xem ra mình vẫn còn vội vàng và bốc đồng quá.

Chắc là lời mời chào của cô có hơi hiểu lầm tai hại, khiến bác tài chưa kịp tiếp thu đã nghĩ bậy rồi.

Thịnh Ngải ôm thùng giấy đi về phía văn phòng công ty lữ hành của gia đình.

Nói là công ty lữ hành cho oai chứ thực ra nơi này chẳng còn ra dáng văn phòng nữa rồi. Đó là một căn nhà nhỏ hai tầng nằm khuất trong một con ngõ nhỏ.

Lúc đi vào phải rẽ qua vài lối quẹo, ngay sát bên cạnh là nhà hàng xóm với một khoảng sân vườn cực kỳ rộng rãi.

Căn nhà của cô nằm ngay đoạn giữa lối đi chung.

Tầng một trước đây vốn được sửa sang lại để làm văn phòng đón khách, có một cái quầy lễ tân và một dãy ghế tựa.

Trên bức tường vẫn còn dán mấy tấm áp phích quảng cáo mang đậm dấu ấn của thời gian.

Cửa cuốn của ngôi nhà quanh năm suốt tháng đều kéo xuống, chỉ chừa lại một lối đi nhỏ ở cánh cửa ngách bên cạnh để ra vào.

Lúc Thịnh Ngải ôm chiếc thùng về đến nhà, bà thím Hà hàng xóm đang cầm chiếc búa đấm lưng nhỏ ngồi giữa sân vừa gõ cộp cộp vừa đấm bóp. Vì cổng nhà thím quanh năm mở toang nên thím liếc mắt một cái là trông thấy Thịnh Ngải đi ngang qua.

"Úi chà Thịnh Ngải, sao hôm nay đi làm về sớm thế cháu?"

Sống ở đây mười mấy năm trời, thím Hà luôn coi Thịnh Ngải như con cháu ruột thịt trong nhà nên vô cùng vồn vã và nhiệt tình.

"Cháu chào thím Hà ạ." Thịnh Ngải nở nụ cười tươi tắn với thím Hà, nhấc nhấc chiếc thùng trên tay lên: "Cháu không thích làm ở đấy nữa nên xin nghỉ việc rồi thím."

Nói là bị sa thải thì nghe hơi mất mặt nên Thịnh Ngải bèn chọn một cách nói khác nghe cho lọt tai hơn.

"Sao lại không muốn làm nữa?"

Đối diện với sự gặng hỏi của thím Hà, Thịnh Ngải nghĩ thầm muộn gì cũng phải nói ra chuyện mở lại công ty lữ hành sớm, nên cô bèn bảo: "Cháu muốn về nhà mở lại công ty lữ hành ngày xưa của bố mẹ."

"Hả?" Thím Hà ngớ người: "Cháu định mở lại công ty lữ hành á?"

Không phải thím Hà có ý coi thường Thịnh Ngải, mà là thời buổi này người ta đi du lịch toàn chọn mấy công ty lớn có tên tuổi. Cái kiểu công ty lữ hành nhỏ lẻ, lại chẳng có chỗ dựa như của Thịnh Ngải thì ai mà thèm ngó ngàng tới chứ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương