Ta Làm Hướng Dẫn Viên Xuyên Vạn Giới, Dẫn Cả Trái Đất Thăng Cấp Phi Thăng!

Chương 2

Trước Sau

break

Tuy không giàu nứt đố đổ vách nhưng cuộc sống cũng gọi là ổn định và dư dả.

Năm năm trước, bố mẹ mất tích khiến bầu trời của Thịnh Ngải như sụp đổ. Họ đi một chuyến du lịch rồi bặt vô âm tín kể từ đó.

Cô đã báo cảnh sát nhưng câu trả lời nhận được cũng chỉ là đang điều tra, hoàn toàn không có chút manh mối nào.

Từ những ngày đầu suy sụp tinh thần cho đến sự bình lặng sau này, cảnh sát cũng chỉ biết khuyên cô nên chấp nhận khả năng là bố mẹ cô đã gặp tai nạn và qua đời ở một nơi nào đó rồi.

Chẳng biết là do Thịnh Ngải bẩm sinh đã có tính cách kiên cường, hay là do bố mẹ luôn giáo dục cô từ nhỏ rằng nếu có bất trắc xảy ra thì phải lạc quan mà sống tiếp.

Thịnh Ngải thật sự đã chấp nhận sự thật là bố mẹ không còn nữa.

Một mình cô tốt nghiệp đại học, tìm việc làm rồi bằng lòng làm một kẻ làm công ăn lương, sống qua ngày chờ qua đời.

Cô cứ ngỡ cả đời này mình sẽ cứ bình thường, vô lo vô nghĩ như thế mà trôi qua.

Cô không tiếp tục quản lý công ty lữ hành của gia đình là vì tự biết mình không có khiếu, cô làm gì có tài ăn nói để mà giới thiệu phong cảnh đẹp cho khách.

Thế nhưng không ngờ rằng, có ngày cô lại thật sự chạm trán với hệ thống trong truyền thuyết.

Thịnh Ngải đưa cổ tay lên xem, có lẽ vì kỳ tích đã xảy ra ngay trước mắt nên cô chấp nhận chuyện này một cách khá thản nhiên: "Nhiệm vụ gì thế?"

[Công ty lữ hành vạn giới, nghe tên là hiểu rồi, chính là nhiệm vụ du lịch!]

Hệ thống vừa dứt lời, một màn hình ánh sáng khổng lồ mà người khác không nhìn thấy lập tức hiện ra trước mắt Thịnh Ngải.

Trên đó hiển thị rõ ràng các yêu cầu của nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ tân thủ: Mời mười vị khách du lịch đến "Con đường thỉnh kinh Tây Du" để thưởng ngoạn phong cảnh.]

[Hướng dẫn viên của trạm này: Cóc Tinh.]

[Thời gian chuyến đi: Ba ngày.]

[Giá vé: 200 tệ một người.]

[Thời gian chuẩn bị xuất phát: 24 giờ.]

[Lưu ý: Phúc lợi đặc biệt của nhiệm vụ tân thủ, nếu trong vòng 24 giờ không gom đủ mười vị khách thì chuyến đi sẽ bị hủy bỏ và không chịu bất kỳ hình phạt nào.]

[Phần thưởng: Hoàn thành nhiệm vụ sẽ giúp ký chủ thức tỉnh linh căn tu tiên.]

Khóe mắt Thịnh Ngải giật nảy một cái.

Con đường Tây Du!

Linh căn!

Chỉ riêng hai thứ này thôi đã đủ khiến hơi thở của người ta trở nên dồn dập và nóng rực.

Thịnh Ngải cảm thấy đầu óc choáng váng, vội vàng ôm thùng đồ bắt taxi lao thẳng về nhà.

Trên suốt quãng đường đi, cô liên tục hỏi những câu hỏi liên quan đến nhiệm vụ giống như một đứa trẻ tò mò.

"Tại sao lại chọn tôi? Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì có thêm lợi ích gì nữa không?"

"Con đường Tây Du có phải là con đường thỉnh kinh mà tôi đang nghĩ tới không? Tôi có thể gặp được Đại Thánh và Đường Tăng không?"

"Bây giờ họ đã đi đến đâu rồi? Còn Cóc Tinh là ai vậy?"

"Sao Cóc Tinh lại làm hướng dẫn viên du lịch?"

Ngoại trừ một vài câu hỏi thuộc diện bảo mật không thể tiết lộ ra thì hệ thống đều kiên nhẫn giải thích phần lớn thắc mắc của cô: [Mỗi khi hoàn thành một chuyến đi cô đều sẽ nhận được phần thưởng. Đúng vậy, con đường Tây Du chính là nơi cô đang nghĩ đến đấy.]

[Chi tiết cụ thể về chuyến du lịch thì tôi không thể tiết lộ trước, cô cần phải tự mình dẫn khách đến đó để trải nghiệm.]

[Cóc Tinh là hướng dẫn viên bản địa, trách nhiệm của nó không giống cô. Hướng dẫn viên bản địa sẽ chỉ chịu trách nhiệm dẫn các cô đi ngắm cảnh và giới thiệu văn hóa địa phương mà thôi.]

[Còn về việc tôi từ đâu đến thì đừng hỏi nữa. Tôi không phải là mấy cái hệ thống ép buộc người ta đâu, nếu cô không muốn làm nhiệm vụ thì cũng chẳng có hình phạt nào cả. Cùng lắm là cô già rồi chết đi thì tôi rời đi thôi, có điều cô sẽ mất đi một cơ hội trải nghiệm cuộc đời mới đầy oanh liệt.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương