"Thịnh Ngải, sáng nay cô bước chân trái vào công ty làm tổng giám đốc không vui, cho nên cô bị sa thải."
"Cứ theo quy định bồi thường N+1 mà làm, cô đến chỗ kế toán nhận tiền rồi thu dọn đồ đạc nghỉ việc luôn đi."
Lúc nói câu này, cô nàng nhân sự cứ cúi gầm mặt, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Thịnh Ngải.
Xem ra chính cô ta cũng thừa hiểu cái lý do mà gã tổng giám đốc đưa ra nó vô lý và nực cười đến mức nào.
Thịnh Ngải nhấp một ngụm nước trong bình giữ nhiệt, sau đó thở dài một tiếng: "Được rồi."
Cứ theo đúng quy trình bồi thường mà làm, cô bị đuổi việc thì cũng chẳng còn gì để nói.
Ai bảo ngày hôm qua cô vô tình bắt gặp gã tổng giám đốc có tiếng là đi du học nước ngoài về, mới ngoài ba mươi đã hói đầu, dáng vẻ bóng dầu mỡ màng kia đang tằng tịu, tán tỉnh vợ của trưởng phòng cơ chứ.
Hai kẻ đó sợ cô sẽ rêu rao chuyện này ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng ấy, Thịnh Ngải đã biết dù mình có mặt dày bám trụ lại cái công ty rách này thì những ngày tháng sau đó cũng chẳng dễ dàng gì.
Chưa kể với mức lương ba nghìn tệ một tháng mà bắt cô cày cuốc bán mạng như trâu như ngựa đã khiến cô cũng đã chịu hết nổi từ lâu rồi.
Cầm được khoản tiền bồi thường này ít nhất cũng giúp cô trang trải được một thời gian.
Coi như cái công ty chó má này còn biết điều, xử sự đúng luật.
Giây phút ôm chiếc thùng carton đựng đồ đạc cá nhân bước ra khỏi cổng công ty, Thịnh Ngải ngước nhìn ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài.
Nắng gắt đến mức khiến cô suýt không mở nổi mắt.
Thế rồi, một giọng nói vang lên bên tai làm cô cứ ngỡ mình đang bị ảo giác.
[Chúc mừng ký chủ đã bị sa thải, hoàn toàn phù hợp với định nghĩa về kẻ thất nghiệp của hệ thống!]
[Bạn đã trói định thành công với hệ thống "Công ty lữ hành vạn giới"!]
[Vui lòng mau chóng bắt đầu nhiệm vụ tân thủ của bạn.]
Ai?
Ai đang nói đấy?
Ba chữ "kẻ thất nghiệp" kia rõ ràng là đang xúc phạm đến bổn phận làm hoàng đế của ta rồi đấy nhé!
[Là tôi, hệ thống đây!]
[Đúng vậy, không sai đâu, chính là kiểu hệ thống mà cô hay đọc trong tiểu thuyết đấy. Hôm nay cô giẫm phải phân chó rồi... À không, bánh nướng từ trên trời rơi xuống trúng đầu cô rồi, cô có vui không nào?]
Thịnh Ngải vẫn nghĩ là mình nghe nhầm.
Nhưng ngay sau đó, một cảm giác nóng rát truyền đến từ cổ tay. Cô nhìn xuống thì kinh ngạc phát hiện chuỗi vòng hạt vốn đeo trên tay đã biến mất. Đó là món đồ gia truyền mà nghe bảo từng được Phật tổ khai quang, dù Thịnh Ngải luôn nghi ngờ đây là món hàng kém chất lượng do mẹ cô mua đại ở sạp vỉa hè năm nào. Giờ đây, chuỗi hạt ấy đã biến thành một hình xăm vòng tay vô cùng tinh xảo.
Trông cũng thời thượng và ra dáng lắm chứ đùa!
Thịnh Ngải hốt hoảng kêu lên: "Chuỗi hạt của tôi đâu rồi?"
[Là tôi đây, vì cô đã đáp ứng đủ điều kiện nên hệ thống đã được kích hoạt.]
Giọng nói cứ lải nhải không ngừng trong đầu là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy Thịnh Ngải không hề bị ảo giác dưới cái nắng gắt này.
Cô ngẩn người: "Hệ thống?"
[Là tôi chứ ai, ký chủ ơi!]
[Xin được giới thiệu lại một lần nữa, tôi là hệ thống "Công ty lữ hành vạn giới". Tôi biết cô đang có rất nhiều thắc mắc, nhưng tốt nhất là cô đừng hỏi, vì có hỏi cô cũng không hiểu và tôi cũng chẳng nói đâu. Tôi chỉ trả lời những gì liên quan đến nhiệm vụ thôi.]
[Mau bắt đầu làm nhiệm vụ đi nào!]
Hệ thống đưa ra thông báo với phong thái bá đạo chuẩn tổng tài.
Thịnh Ngải: "..."
Về mô hình công ty lữ hành thì cô chẳng lạ lẫm gì, bởi vì nhà cô vốn mở công ty du lịch thật.
Chỉ là từ sau khi bố mẹ cô mất tích vào năm năm trước, công ty cũng theo đó mà phá sản.
Công ty của nhà cô vốn nhỏ, trước đây bố mẹ cô chỉ làm kiểu tự phát, dẫn khách du lịch đi quanh thành phố hoặc ghé mấy khu du lịch sinh thái miệt vườn, làm mấy công việc lặt vặt tương tự.