Đạo diễn Dương cùng mấy người nữa lề mề bước lên, cực chẳng đã mới chịu vào nhà.
Cạch!
Lý Tư bật đèn.
"Hoan nghênh, hoan nghênh! Mọi người cứ tự nhiên."
Trong căn phòng thuê rẻ tiền nhỏ hẹp, ánh đèn sợi đốt sáng toang, tạm thời xua đi bóng tối u ám trong lòng mỗi người. Đạo diễn Dương thở phào một hơi, cẩn thận quan sát bài trí trong phòng, rồi nhận ra dùng cụm từ "bốn bức tường trống huếch" để mô tả nơi này đúng là đang nói giảm nói tránh.
Không sofa, không tivi, cũng chẳng có tủ kệ.
Căn phòng trống rỗng chỉ có vài chiếc ghế đẩu, góc tường đặt một thùng xốp lớn đựng đầy mì tôm và dưa muối. Vật trang trí duy nhất là một tấm bảng đen đang được treo ngược trên tường.
Đạo diễn Dương dùng sức bình tĩnh lại, ra hiệu cho thợ quay phim điều chỉnh ống kính.
"Cậu Lý này, chúng ta tiếp tục câu chuyện lúc nãy trên xe nhé." Ông ấy nói: "Cậu có thể giới thiệu lại bản thân một lần nữa không?"
Lý Tư gật đầu, phát âm rõ ràng: "Tôi tên Lý Tư, mười chín tuổi, nghề nghiệp hiện tại là diễn viên."
Anh rất quen với ống kính, chỉ riêng điểm này đã đủ thấy anh không hề nói dối.
Đạo diễn Dương dần lấy lại trạng thái làm việc: "Vậy cậu từng đi học chưa? Mười chín tuổi... tốt nghiệp cấp ba xong là đi tìm việc luôn à?"
Lý Tư thở dài: "Tôi tốt nghiệp Đại học Trường An."
"Trường... Trường An?" Đạo diễn Dương nghe xong thì sững sờ.
Tần Hoa, Trường An - đó là hai trường đại học hàng đầu trong nước, sinh viên tốt nghiệp đều là tinh anh trong các ngành nghề. Cái loại "người quý hiếm" này mà lại sa sút đến mức phải ở phòng thuê giá rẻ tại khu Ngọc Xuyên sao?
"Vâng, năm đó tôi nhảy bốn lớp, mười lăm tuổi đã vào đại học, hình như còn được lên báo nữa."
Tay đạo diễn Dương hơi run rẩy, cả người phấn khích hẳn lên. Ông ấy có dự cảm mình vừa vô tình thu thập được một tư liệu tuyệt vời, một sự việc có tiềm năng hót.
"Vậy sao cậu lại rơi vào hoàn cảnh như hôm nay, trông thật là..." Đạo diễn Dương khoa tay múa chân, chọn một tính từ thích hợp: "Ừm... sa sút."
Lý Tư do dự một chút, chậm rãi cúi đầu. Phần tóc mái che khuất đôi mắt, giọng nói của anh cũng trở nên trầm đục, khàn đặc.
"Bởi vì, tôi đang mang án mạng trên người."
Ầm!
Như có tiếng sấm nổ vang bên tai, không khí trong phòng lạnh lẽo thấu xương. Tim đạo diễn Dương đập loạn nhịp, không chỉ ông ấy mà tất cả mọi người đều rơi vào khoảng lặng sợ hãi tột độ.
Cố nén sự thôi thúc muốn tháo chạy ngay lập tức, đạo diễn Dương rặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Án mạng? Cậu có thể kể chi tiết cho chúng tôi nghe không?"
Ông ấy chơi tất tay luôn.
Lòng bàn tay của nhân viên quay phim đổ mồ hôi hột. Nhưng đã đi theo đạo diễn Dương thì cũng sẵn máu liều rồi, anh ta chĩa thẳng ống kính vào mặt Lý Tư.
Nghe vậy, Lý Tư từ từ ngẩng đầu, đánh mắt nhìn đạo diễn Dương. Ánh mắt đó tuyệt đối không phải là nhìn đồng loại, mà giống như một gã thợ săn đang nhìn ngắm một tảng thịt tươi. Nói thẳng ra... đó là ánh mắt của một kẻ sát nhân.
Khóe miệng anh rộng sang hai bên, nở một nụ cười đầy bệnh hoạn.
"Kể thì cũng được thôi. Nhưng nếu các người đã nghe thấy rồi... thì phải ở lại đây bầu bạn với tôi mãi mãi."
Nhìn đám người đạo diễn Dương rõ ràng đã sợ đến hồn xiêu phách lạc, Lý Tư bỗng nhiên bật cười rạng rỡ.
"Ha ha ha ha, xin lỗi, xin lỗi nhé! Dạo này tôi đang học cách diễn sao cho giống một tên hung thủ biến thái, thế nào? Kỹ năng diễn xuất...?"
Lời còn chưa dứt, hai anh thợ quay phim bất ngờ đá đổ ghế, lao thẳng tới.
Lần này đến lượt Lý Tư ngơ ngác: "Ơ kìa, các anh làm gì... Đệch! Cứu mạng! Có bắt cóc!"
Một người ôm chặt lấy chân Lý Tư, người kia thì dùng sức siết cổ anh. Cả hai đều mang bộ mặt như sắp ra pháp trường, gào lên trong như khóc: "Đạo diễn Dương, ông nhanh đưa Tiểu Văn chạy trước đi!"
Đạo diễn Dương hành động cực nhanh, đỡ cô trợ lý nhỏ lao vù ra cửa. Vặn tay nắm mấy cái vẫn không được, ông ấy nghiến răng dồn lực đạp thẳng vào cánh cửa.
Lý Tư cuống cuồng: "Ông đạp cửa nhà tôi làm gì! Vặn... vặn tay nắm sang trái là được mà, tôi không có tiền đền cửa đâu!"
Anh vùng vẫy như một con cá sắp chết. Nhưng bị hai gã đàn ông lực lưỡng đè nghiến lên người, đừng nói là đứng dậy, đến thở anh cũng sắp không xong.
Rắc!
Cánh cửa cũ kỹ thiếu tu sửa bị đạp nát sau vài cú, cô trợ lý khóc mếu máo xông ra ngoài. Còn đạo diễn Dương thì giơ điện thoại, từng bước quay trở lại: "Khuyên cậu đừng có manh động, tôi báo cảnh sát rồi!"
Báo... báo cảnh sát?
Mấy người các người đè tôi xuống đất, rồi lại báo cảnh sát bảo tôi đừng manh động?
Thế này thì pháp luật gì nữa không hả trời!