Quá Nhập Vai, Hình Sự Tặng Riêng Tôi Một Bộ Hồ Sơ

Chương 28:  ngấm ngầm giăng bẫy

Trước Sau

break

Năm giờ mười bảy phút chiều.

Tống Kỳ đang nhâm nhi tách trà nóng rồi thẫn thờ nhìn trời đất, bỗng thấy một nhóm người khiêng cáng chạy thục mạng về phía mình.

“Chuyện gì thế?” Cô ấy trợn mắt há hốc mồm, vội vàng tránh đường. Chẳng ai thèm đoái hoài đến cô ấy, đám đông lướt qua như một cơn gió.

“Sư phụ Tống! Sư phụ Tống! Đừng ngủ, ngủ là chết đấy!”

“Sư phụ Tống, ông phải cầm cự nhé!”

“Sư phụ Tống ơi là sư phụ Tống…”

Là chỉ đạo võ thuật bị thương sao? Tống Kỳ lén liếc nhìn cái cáng, thấy người nằm trên đó mặt mũi sưng vù như cái đầu heo, rên hừ hừ, máu mũi còn chưa kịp lau sạch.

Cô ấy thè lưỡi, định tiếp tục ngồi ngẩn ngơ thì thấy “kẻ đáng ghét” Lý Tư đang lững thững đi về phía này. Phía sau anh là một người đàn ông trẻ tuổi, đang khổ sở khuyên răn điều gì đó.

“Tôi đã bảo cậu ra tay nhẹ thôi mà…”

Cứ cách mười mấy giây, Lý Tư lại thành khẩn đáp một câu:

“Ồ ồ dùng chiếu đó là sẽ bị thương năng.”

“Là tôi sai rồi.”

“Lần sau nhất định sẽ chú ý.”

Bấy giờ sư phụ Trần mới hài lòng ngừng luyên thuyên: Coi  bộ Lý Tư vẫn là một đứa trẻ ngoan, biết lắng nghe lời mình. Mặc dù cảm giác có gì đó sai sai, hình như thằng nhóc này chỉ đang trả lời lấy lệ, nhưng chắc là ảo giác thôi nhỉ?

Thấy Tống Kỳ, Lý Tư vui vẻ lên tiếng chào hỏi. Tống Kỳ “hừ” một tiếng, quay lưng đi không thèm nhìn anh: Tôi không thèm nói chuyện với người xấu.

Ai ngờ cái người đáng ghét này thản nhiên ngồi xuống cạnh cô ấy.

Tống Kỳ cau mày, rồi nghe thấy anh nói: “Tám giờ tối nay quay xong, có muốn đi ăn gì đó ở gần đây không?”

Đôi mắt cô ấy lập tức sáng lên một cách kín đáo, cô ấy lắp bắp hỏi: “Anh… không phải anh nói tám giờ có hẹn với… với An Hồng sao?”

Lý Tư bĩu môi: “Lừa chị ta thôi mà. Tôi đâu dám đắc tội với quản lý cấp cao của bên rạp phim, nói vài lời ngon ngọt chút thôi. À, đợi tí, tôi nghe điện thoại.”

Lý Tư nói gì đó trong điện thoại, Tống Kỳ đã hoàn toàn chẳng để tâm nữa. Cô ấy vui đến mức tưởng như sắp bay lên trời.

Một lúc sau, Lý Tư gác máy: “Thế nào, cô có thời gian không?”

Cái đầu nhỏ của Tống Kỳ gật lia lịa nhanh đến mức để lại cả dư ảnh.

Tám giờ hai mươi mốt phút tối.

“Tại sao lại chọn quán đối diện khách sạn Lệ Cảnh thế này!” Tống Kỳ phàn nàn.

Cô ấy đã thay bộ đồ bình thường, còn đeo thêm kính râm và khẩu trang để tránh bị nhận ra. Nhóm nhạc nữ của họ gần đây đang vướng vào chuyện lùm xùm trên mạng, thành viên ra ngoài một mình phải cực kỳ cẩn thận. Thậm chí, tên tội phạm ném keo dính lúc sáng, biết đâu cũng là antifan của họ.

“Ở đây phong cảnh đẹp mà.” Lý Tư nhìn thực đơn, vung tay gọi liền một lúc mười mấy món.

Sáng nay vừa vặt lông của phú bà An Hồng một mớ, tội gì không xài.

Món ăn nhanh chóng được dọn lên, Tống Kỳ phải giữ dáng nên chỉ dám gắp một miếng xà lách nhỏ bỏ vào miệng nhai thật chậm. Cô ấy định bắt chuyện với Lý Tư, nhưng lại thấy anh đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Cô ấy nhìn theo hướng mà Lý Tư đang nhìn một lúc, Tống Kỳ bỗng “ơ” lên một tiếng.

“Nhìn kìa, hình như đó là An Hồng, sao chị ta lại giằng co với ai thế kia?”

Lý Tư thu hồi ánh mắt, vẻ mặt như thể chẳng còn chút hứng thú nào.

“Ăn thôi, ăn thôi.”

Anh ngoạm một miếng hết nửa cái sườn cừu.

Bữa ăn diễn ra trong yên lặng, Tống Kỳ mấy lần định khơi chuyện nhưng không thành công, không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Mãi đến hơn chín giờ tối, Lý Tư mới ăn xong và đề nghị đưa cô ấy về. Tống Kỳ tất nhiên từ chối khéo, bảo có quản lý đến đón.

Quản lý của cô ấy, là một người đàn ông mặc vest cao to lực lưỡng, trước khi đi còn cố tình lườm Lý Tư một cái như để cảnh cáo. Lý Tư đáp lại đối phương bằng một nụ cười cực kỳ “hiền hậu”.

Mười giờ hai mươi phút đêm.

Trong nhà hàng khách khứa đã về gần hết, chỉ còn lèo tèo vài nhân viên thu ngân đang chốt đơn. Phần lớn đèn đã tắt, chỉ còn chiếc đèn ngủ nhỏ trên đầu Lý Tư là vẫn sáng.

Sau khi xác nhận nhà hàng có thể phục vụ đến mười một giờ, Lý Tư nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, bắt đầu nghịch điện thoại.

Mười phút sau, điện thoại bỗng nhận được một tin tức tự động đẩy về. Lý Tư bấm vào xem, rồi bật cười thành tiếng: “Hà!”

“Phóng viên giải trí trong nước làm việc nhanh tay thật đấy.” Anh đặt điện thoại lên bàn.

Tấm ảnh minh họa trên bản tin là một người phụ nữ khóc đến lem luốc cả mặt mũi. Hai tay người phụ nữ đầy máu, bên cạnh là một người đàn ông nằm bất động, chẳng rõ sống hay chết.

Tiêu đề bản tin cũng vô cùng giật gân:

[Chấn Động: An Hồng - Cấp Cao Của Giải TRí Kim Thịnh Xuất Hiện Tại Khách Sạn Lệ Cảnh, Nghi Vì Tình Mà Xảy Ra Đâm Chém Người Ngay Trên Phố]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương