Hơn nữa, đó còn là một "chị đại" diện đồ hiệu đầy mình, da dẻ trắng trẻo.
An Hồng chống cằm, cười tủm tỉm nhìn Lý Tư.
Chuyện xảy ra hôm nay bà ta cũng biết, camera giám sát cũng đã xem đi xem lại mấy lần.
Thậm chí bà ta còn lén tải video về, tua đi tua lại cảnh Lý Tư lao vào kẻ thù như mãnh thú.
Cái khí chất tàn độc đó khiến An Hồng say đắm không thôi, thế nên bà ta đã sớm đuổi Đổng Phàm đi để nóng lòng chạy đến bên cạnh Lý Tư.
“Chàng trai, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Ánh mắt An Hồng như muốn thiêu cháy người đối diện.
“19 ạ.” Lý Tư ngồi ngay ngắn, giống như mọi chàng trai trẻ bị phú bà quyến rũ, vừa thẹn thùng muốn chết, vừa đấu tranh nội tâm dữ dội, kiểu như là: Không, không được, mình không thể làm thế! Chị ơi, em không muốn nỗ lực nữa đâu.
“19 à...” Mắt An Hồng như phát ra tia xanh.
Thấy Lý Tư không lập tức bỏ đi, nụ cười của bà ta càng thêm lả lơi, một bàn tay khẽ mơn trớn trên đùi anh.
“Dáng người không tệ nha, rất săn chắc.”
Người Lý Tư run lên một cái, lộ ra vẻ lúng túng bất an: “Chị... chị làm gì vậy ạ~”
Tiếng "chị" này gọi đến mức khiến tim An Hồng mềm nhũn.
Bà ta hận không thể "thuần phục" Lý Tư ngay tại chỗ, nhưng bà ta biết chuyện này không được vội, chỉ cần một chút nóng nảy sẽ làm con cừu non thơm ngon này sợ hãi mà chạy mất.
Thế là bà ta chỉ rút điện thoại ra, mở WeChat, dịu dàng nói:
“Tiếng chị này chị không để em gọi không đâu. Nào, kết bạn WeChat với chị đi. Chị lì xì cho em, coi như là quà gặp mặt chị tặng em trai.”
Lúc này Tống Kỳ đã lén bò đến gần hai người, nghe thấy vậy thì cuống cả lên.
Anh đừng có đưa WeChat cho mụ đàn bà xấu xa đó!
Muốn WeChat của con gái, em có thể đưa cho anh mà. Còn... còn cả WeChat của các thành viên khác trong nhóm em nữa, đưa hết cho anh luôn!
Nhưng mọi chuyện không diễn ra như Tống Kỳ mong đợi.
Lý Tư do dự rất lâu, rất lâu. Nụ cười của An Hồng vẫn không đổi, giống như một thợ săn đầy kiên nhẫn.
Cuối cùng, dưới ánh mắt sụp đổ của Tống Kỳ, Lý Tư dùng điện thoại của mình quét mã QR của An Hồng.
“Ngoan lắm.” An Hồng định xoa đầu Lý Tư nhưng bị anh tránh né. Bà ta không giận, ngược lại còn liếm môi, cảm thấy chơi thế này mới thú vị.
Vẫn là "sói con" có chút máu mặt thế này mới vui.
Mấy loại "chó sữa" bảo gì nghe nấy bà đây chơi chán ngấy rồi.
Ngay cả Lý Tư cũng không nhận ra, chỉ vì bộ "combo" diễn xuất này của mình mà An Hồng đã âm thầm tuyên án tử hình cho Đổng Phàm trong lòng.
WeChat kêu tinh một tiếng, là tin nhắn của An Hồng.
[8 giờ tối nay, đến khách sạn Lệ Cảnh, chị đợi em ở đó. Không được không đến đâu nhé~]
Sau đó là một phong bao lì xì, 5200 tệ (khoảng 20 triệu vnd).
Lại thêm một cái nữa.
Lại thêm cái nữa.
Lại...
Chứng kiến tất cả, thế giới quan của Tống Kỳ hoàn toàn sụp đổ. Cô ấy không thể chấp nhận được việc chàng trai mình vừa có chút thiện cảm lại sa ngã nhanh đến thế.
Nước mắt lưng tròng, cô ấy quay lưng lại, gõ phím liên tục vào nhóm chat.
[Trái tim tớ bị gã đàn ông tồi tệ làm tan nát mất rồi [khóc lớn] [khóc lớn]...]
Một lúc sau, cuối cùng cũng có người trong nhóm trả lời.
Tiểu Nga: [Lại xem phim truyền hình rồi đúng không?]
Thư Hoa: [Chắc chắn là xem phim rồi.]
Mễ Mễ: [Lại cày phim quá đà rồi chứ gì.]
Tống Kỳ đau lòng khôn xiết, cô ấy cô đơn lẻ bóng. Chẳng có lấy một ai đứng về phía cô cả.