Quá Nhập Vai, Hình Sự Tặng Riêng Tôi Một Bộ Hồ Sơ

Chương 25: Đội trưởng Tần nhắm trúng anh rồi 

Trước Sau

break

“Nạn nhân đâu?”

“Ý anh là cô diễn viên không sứt mẻ miếng da nào, hay là tên nghi phạm bị đâm mười sáu nhát kia?”

“... tên nghi phạm”

“Thế thì giờ anh không gặp được tên đó đâu. Hai cánh tay gã bị đâm nát như cái tổ ong rồi, đang cấp cứu trong ICU. Nếu không cầm được máu thì kết quả tốt nhất là cắt tay, cả đời làm người tàn phế.”

“... Còn cậu thanh niên tạp vụ làm việc nghĩa thì sao?”

“Kìa, ngồi bên kia kìa. Công ty quản lý của người ta vì muốn cảm ơn đã mua cho cậu ấy một bàn đầy đồ ăn vặt, đang ăn ngon lành lắm.”

“Nghe nói cậu ấy chỉ dùng một cây bút máy?”

“Đúng, một cây bút máy. Chất liệu rất cứng, ngòi cũng rất sắc, rõ ràng là đồ dạt... thậm chí có khả năng là đồ tự chế.”

Viên cảnh sát trung niên gật đầu ra hiệu đã hiểu.

Ông ấy nhìn về phía cậu tạp vụ tên Lý Tư, thấy anh đang chén một chiếc bánh Daifuku trà xanh siêu to. Hai cái má phồng lên như một con sóc.

Cô diễn viên vừa được cứu đang ngồi cạnh anh, lúc nào cũng sẵn sàng đưa trà sữa đến tận tay, đôi mắt trai sáng lấp lánh.

Viên cảnh sát nhận ra cô gái đó, Tống Kỳ.

Hình như là thành viên của một nhóm nhạc nữ đang nổi đình đám năm nay, fan cũng rất đông.

“Mẹ kiếp.” Nhìn cảnh đó, hình sự trung niên không nhịn được mà chửi thề một tiếng.

Ông ấy bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện Lý Tư. Tống Kỳ biết ý rời đi, trước khi đi còn không quên đưa khăn giấy cho Lý Tư lau miệng.

Lý Tư nói lời cảm ơn. Đợi Tống Kỳ đi xa, viên cảnh sát mới mở lời: “Tôi là Tần Trạch, cậu có thể gọi tôi là đội trưởng Tần.”

Ánh mắt ông ấy trầm xuống: “Tôi đã xem video giám sát, phản ứng của cậu rất nhanh. Khi những người khác còn chưa chú ý, cậu là người đầu tiên phát hiện ra nghi phạm.”

“Thứ tên nghi phạm ném ra là một lon keo dán công nghiệp, không gây hại cho người nhưng có thể làm dây cáp bị dính chặt vào, khiến hệ thống mất kiểm soát, làm Tống Kỳ ngã thẳng từ trên không xuống.”

“Chúc mừng, cậu vừa cứu được một mạng người.”

Suốt quá trình đó Lý Tư không nói lời nào, mãi đến lúc này mới cất tiếng: “Đội trưởng Tần.”

“Nhưng!” Sắc mặt Tần Trạch bỗng trở nên nghiêm khắc: “Lúc nào cũng có một chữ nhưng.”

“Thủ đoạn cậu đối phó với tên nghi phạm đó vô cùng tàn nhẫn. Không có gì bất ngờ thì tên đó sẽ tàn phế. Tôi không nhắm vào hành vi trấn áp tội phạm này, tôi nhắm vào cậu!”

Tần Trạch hơi rướn người về phía trước, tỏa ra một luồng uy áp mạnh mẽ.

“Thủ pháp của dân Ý, đúng không? Tôi còn thấy cả bóng dáng của băng đảng Đức nữa. Tra hồ sơ của cậu chắc chắn sẽ có nhiều chuyện hay ho đây. Tôi có thể cảm nhận được, trên người cậu có bóng dạng loại người lạc loài ngoài vòng pháp luật, cái thói làm tôi muốn nôn mửa!”

Cuối cùng, đội trưởng Tần cảnh cáo Lý Tư một câu: “Đừng có vào tay tôi, tôi sẽ để mắt đến cậu đấy!”

Ông ấy đứng dậy rời đi, để lại Lý Tư với khuôn mặt ngơ ngác.

Sếp ơi! Chú cảnh sát ơi! Cháu là dân lành chính hiệu đó!

Nhìn bóng lưng Tần Trạch, Lý Tư chợt thấy cảnh này quen quen. Cách đây không lâu cũng có người nói với anh y hệt như vậy...

Hèn chi... Sau này có khi nào cảnh sát khắp bản đồ này đều nói với anh câu đó không nhỉ?

Lý Tư bị ý nghĩ đó làm cho buồn cười.

Thật hài hước, làm sao có thể chứ? Mình là công dân tôn sùng pháp luật cơ mà!

Lý Tư lại tiếp tục ăn đồ ngọt, còn Tống Kỳ đứng đằng xa thì mặt đỏ bừng bừng.

Cô ấy thì thầm, giống như đang tự nói với mình, lại giống như đang lấy can đảm: “Cố lên! Tống Kỳ, đừng nhát thế, chỉ là xin số điện thoại thôi mà.”

Cô ấy thò đầu ra khỏi chỗ nấp quan sát, nhìn bóng lưng Lý Tư, xác nhận anh không nhìn về phía này.

“Phù... Phù...” Hít thở sâu có thể giảm bớt căng thẳng, đây là phương pháp cô học được từ trưởng nhóm. Sau vài nhịp thở, cô ấy cảm thấy ổn hơn nhiều.

Đúng thế, chỉ là xin số thôi, có phải rủ đi hẹn hò đâu mà sợ.

Tống Kỳ cảm thấy tự tin đã quay trở lại, cô ấy dũng cảm bước ra khỏi chỗ nấp, rồi lập tức tuyệt vọng khi thấy bên cạnh Lý Tư đã có thêm một người.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương