Lý Tư quay người lại, ánh mắt sau lớp mặt nạ vô cùng hung ác.
Tim nhân viên đạo cụ thắt lại, suýt chút nữa tưởng thằng nhóc này định đánh mình.
“Không thích hợp để giết người.” Lý Tư nói.
“Cái gì cơ?” Nhân viên đạo cụ nghe không hiểu.
Lý Tư kiên nhẫn giải thích: “Sau khi giết người, vết máu nếu bắn lên quần áo thì rất khó xử lý. Cho nên tốt nhất là khoác thêm một chiếc áo choàng ở bên ngoài, dính máu là có thể trực tiếp cởi ra đốt luôn.”
“Chiếc mặt nạ màu đỏ đúng là rất có tính áp đảo, nhưng màu sắc quá sáng. Tốt nhất là màu đen hoặc màu xanh thẫm, như vậy ngay cả khi tiếp cận mục tiêu từ chính diện cũng không dễ bị phát hiện.”
“Còn đôi giày này nữa, quá dễ để lại dấu chân, chẳng khác nào để lại manh mối cho cớm cả, phiền anh giúp tôi mài phẳng đế giày đi… ê anh có đang nghe không đấy?”
Nhân viên đạo cụ bắt đầu trơ cái mặt ra, từ khi Lý Tư nói đến câu thứ hai, anh ta mới phản ứng lại, rùng mình một cái: “Hiểu, hiểu rồi!”
Đón lấy bộ quần áo từ tay anh, ánh mắt anh ta nhìn Lý Tư đã hoàn toàn thay đổi.
Chỉ qua vài câu nói này, nhân viên đạo cụ đoan chắc người trước mắt tuyệt đối không phải hạng lương thiện gì.
Ôm bộ quần áo từ từ lùi lại, trên mặt nhân viên đạo cụ lộ ra một nụ cười gượng gạo: “Bây giờ tôi đi chuẩn bị ngay, còn cần gì nữa không?”
Lý Tư suy nghĩ một chút, đột nhiên vơ lấy một thứ trên bàn.
Nhân viên đạo cụ nhìn kỹ lại, phát hiện đó là dao phay mà đoàn phim chuẩn bị cho nhân vật giết người.
“Con dao này ngắn quá, phải tầm ba mươi centimet trở lên chém người mới thuận tay. Phiền anh vất vả chút, đổi cho tôi con khác.” Lý Tư nhíu mày, có vẻ không hài lòng với đạo cụ.
Nhân viên đạo cụ suýt chút nữa thì bỏ của chạy lấy người.
Anh ta vừa điên cuồng gật đầu vừa lao ra khỏi lều bạt, đúng lúc lướt qua đạo diễn Tôn.
Đạo diễn Tôn có chút kỳ quái nhìn theo bóng lưng nhân viên đạo cụ: “Ớ…”
“Chạy đi đổi đạo cụ giúp tôi đó ạ, anh ấy rất chuyên nghiệp.” Lý Tư tỏ ra rất hài lòng với thái độ của nhân viên đạo cụ.
Đạo diễn Tôn phì cười: “Cái cậu Tần này, sao tự dưng hôm nay lại tích cực thế không biết?”
Sát giờ quay, nhân viên đạo cụ mới lề mề mang những thứ cần thiết tới. Đạo diễn Tôn vô cùng hài lòng với diện mạo mới của Lý Tư, vì nó thực sự tốt hơn ban đầu rất nhiều.
Trông giống một tên giết người hơn rồi.
Nhân viên đạo cụ thừa dịp Lý Tư không chú ý, lén lút chạy đến trước mặt đạo diễn Tôn.
“Đạo diễn Tôn, ông tìm đâu ra người này thế? Không phải là từ trong tù ra đấy chứ?” Anh ta lo lắng thì thầm.
Đạo diễn Tôn cười híp mắt: “Thế nào? Cậu cũng thấy Lý Tư rất cừ phải không?”
Nhân viên đạo cụ sốt ruột suýt chút nữa thì chửi thề: “Cừ cái nỗi… không phải, ông Tôn, tôi thực sự cảm thấy thằng nhóc này có vấn đề.”
“Ông còn nhớ lần trước chúng ta đi tham quan nhà tù không? Ánh mắt của thằng nhóc này, còn cả cái điệu bộ khi bàn về chuyện giết người của cậu ta nữa, y hệt như mấy tên trọng tội bị án chung thân ấy!”
Đạo diễn Tôn nghe xong im lặng một hồi.
Ngay khi nhân viên đạo cụ tưởng lời mình nói đã có tác dụng, đạo diễn Tôn đột nhiên gật đầu đầy tâm đắc: “Càng ngày càng hoàn thiện! Tốt!”
Nhân viên đạo cụ ngớ người.
Đạo diễn Tôn giải thích với anh ta, diễn viên khi diễn một vai, cái khó nhất không phải là kiểm soát cảm xúc, mà là diễn ra được cái khí chất phù hợp với nhân vật đó.