Quá Nhập Vai, Hình Sự Tặng Riêng Tôi Một Bộ Hồ Sơ

Chương 14: Họp báo bấm máy quay

Trước Sau

break


 

Ngày 22 tháng 5 [Kẻ Cuồng Sát Hồ Crystal] chính thức khởi quay.

Ngày khai máy có rất nhiều phóng viên đến dự, điều này cho thấy rất nhiều người trong nước kỳ vọng vào phát triển của loại phim thể loại này.

Đạo diễn Tôn trả lời trôi chảy các câu hỏi của phóng viên, mấy diễn viên chính còn lại cũng đã chuẩn bị sẵn những câu trả lời thích hợp.

Có không ít phóng viên chú ý đến một gương mặt mới.

Đó là một thanh niên, hai tay đút túi quần nhìn đông ngó tây, trông cứ như một cậu sinh viên lẻn vào tham quan.

Đạo diễn Tôn đi tới, vỗ vai thanh niên đó: “Vị này là Lý Tư, tố chất chuyên môn rất cao, là người diễn vai kẻ giết người mà tôi tìm được. Ở trong nước không có diễn viên nào phù hợp với vai này hơn cậu ấy đâu.”

Đạo diễn tâng bốc diễn viên là chuyện thường tình, các phóng viên cũng chẳng thấy lạ, cầm máy ảnh lên chụp lia lịa.

Có người đặt câu hỏi: “Anh Lý, tôi nhận thấy khí chất của anh không hoàn toàn phù hợp với một kẻ giết người. Xin hỏi đó là vì anh có cách hiểu riêng của mình về vai [Kẻ giết người] sao?”

Lý Tư mỉm cười gật đầu. Vừa định mở miệng nói thì một vật từ trong ống tay áo trượt ra, rơi xuống đất phát ra tiếng kêu đanh gọn.

Mọi người theo bản năng cúi đầu nhìn, phát hiện đó là một chiếc tua vít.

Phần đầu được mài vừa nhọn vừa sắc.

Người vừa đặt câu hỏi há miệng, đột nhiên não bộ trống rỗng, quên mất mình định hỏi cái gì.

Cái đó, cái đó trông cứ như hung khí ấy nhỉ?

Bầu không khí bỗng chốc đóng băng, vẫn là đạo diễn Tôn đột nhiên bật cười ha hả, trên mặt viết rõ dòng chữ: Quả nhiên mình không nhìn lầm người.

“Tiểu Lý từ lúc nhận vai này đã luôn nghiêm túc nghiên cứu, cho đến tận đêm qua vẫn còn thức trắng để tìm hiểu hình tượng nhân vật.”

“Tên giết người trong bộ phim này ấy mà, ngoài sự hung hãn ra, còn rất giỏi ngụy trang. Tiểu Lý, cậu đúng là lúc nào cũng nghĩ đến chuyện làm sao để diễn tốt vai này nhỉ!”

Nhờ có đạo diễn Tôn nói đỡ, bầu không khí lạnh lẽo cuối cùng cũng bắt đầu lưu thông.

Trên mặt phóng viên lại xuất hiện nụ cười, thậm chí có người còn muốn ghi lại khoảnh khắc thú vị này một cách riêng biệt.

Chỉ có người đầu tiên đặt câu hỏi là cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Nhưng thời gian phỏng vấn rất ngắn, diễn viên chính tiếp theo đã nhanh chóng đi tới, anh ta cũng vì thế mà bị phân tán sự chú ý.

Buổi sáng là lễ khai máy, buổi chiều chính thức bắt đầu quay, đạo diễn Tôn bảo Lý Tư đi thử trang phục trước.

“Tôi đã đặc biệt chuẩn bị cho tên sát nhân một bộ trang phục riêng, cậu mau đi xem có vừa không.”

Đi theo nhân viên đạo cụ, Lý Tư bước vào lều bạt.

Đầu tiên anh mặc một bộ đồ bảo hộ lao động loang lổ vết máu, lại đeo thêm một chiếc mặt nạ màu đỏ.

“Thế nào, có chỗ nào không thoải mái không?” Nhân viên đạo cụ là một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, cúi người giúp Lý Tư thắt dây lưng.

Lý Tư đứng thẳng, lặng lẽ nhìn mình trong gương. Anh làm vài động tác, đột nhiên nói: “Cảm giác không đúng.”

Nhân viên đạo cụ phía sau nghẹn lời.

Vào nghề bảy tám năm, nhân viên đạo cụ đã gặp qua vô số hạng người kỳ quặc. Có những diễn viên cứ thích bới lông tìm vết, có lần vô lý nhất, nữ chính còn bắt anh ta đi tìm một quả táo “y xì đúc”.

Câu nói này của Lý Tư vừa thốt ra, ngay lập tức bị anh ta xếp vào hàng ngũ những diễn viên kiêu kỳ.

Nhân viên đạo cụ khó chịu nói: “Sao hả? Cậu muốn bắt tôi lập tức chạy đi mua quần áo mới cho cậu chắc?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương