Tác giả | Sủng Sủng Tiểu Bao |
Tình trạng | Hoàn thành |
Lượt xem | 926 |
Thể loại | Ngôn Tình Ngôn Tình Sủng Cổ Đại Ngôn tình Cổ Đại |
Ngày xưa, ở thành Tô Châu, có một cô nương tên Dư Yểu, nổi danh là người may mắn bậc nhất mà ai cũng ngưỡng mộ. Ngay từ thuở nhỏ, mẫu thân nàng đã sắp đặt một hôn sự đầy mơ ước: nàng sẽ trở thành thê tử của Thế tử Trấn Quốc Công – một nhân vật thân phận cao quý bậc nhất trong triều đình.
Nhưng cuộc đời chẳng phải lúc nào cũng như ý. Năm Dư Yểu mười ba tuổi, bi kịch ập đến, cha mẹ nàng đột ngột qua đời trong một tai nạn không ai ngờ tới. Từ một tiểu thư được cưng chiều, nàng trở thành cô nhi sống nhờ nhà người thân, chịu đủ ánh mắt thương hại và sự lạnh nhạt của những kẻ vốn không thật lòng yêu thương nàng.
Ba năm chịu tang trôi qua, Dư Yểu giờ đã mười sáu tuổi. Một ngày nọ, nàng nhận được thư từ vị hôn phu đã định từ thuở nhỏ. Trong thư, Thế tử ngỏ ý muốn đón nàng về kinh thành để cử hành hôn lễ. Bao nỗi buồn đau dồn nén lâu nay như tan biến, Dư Yểu hớn hở chuẩn bị hành trang, trong lòng ngập tràn kỳ vọng. Nàng tự nhủ rằng từ nay sẽ cố gắng sống thật tốt, trở thành một hiền thê cho vị hôn phu cao quý của mình.
Trên đường đi, nàng đã mơ về một tương lai đầy màu sắc: một người chồng anh tuấn và mạnh mẽ, tuy có chút nóng nảy nhưng lại vô cùng nghĩa khí. Nàng đã hình dung cảnh mình quấn quýt bên chàng, cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc, sinh vài đứa trẻ đáng yêu.
Nhưng cuộc đời lại một lần nữa trêu đùa Dư Yểu. Khi đến kinh thành, nàng mới bàng hoàng nhận ra rằng người mình gặp và gần gũi trên đường không phải là Thế tử Trấn Quốc Công. Người đàn ông nàng quấn quýt suốt thời gian qua thực chất là một nhân vật khác hoàn toàn.
Người đó chính là Tiêu Diễm, vị hoàng đế mới đăng cơ, nổi danh khắp nơi với danh hiệu "bạo quân". Sau khi lên ngôi, Tiêu Diễm mang quân đến Giang Nam để truy quét kẻ thù và báo thù cho những nỗi đau chồng chất. Bàn tay hắn đã nhuốm đầy máu tươi, nhưng những cơn đau đầu như kim châm vào não lại liên tục hành hạ, khiến hắn nổi cơn thịnh nộ không cách nào kiểm soát.
Ngay trong cơn cuồng nộ, khi Tiêu Diễm đang chuẩn bị ra lệnh sát hại tất cả những kẻ trước mặt, một bóng dáng nhỏ nhắn bất ngờ lao đến. Cô thiếu nữ ấy không những không sợ hãi, mà còn ôm chầm lấy hắn. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng và tin tưởng, gọi hắn một tiếng "Lang quân" đầy ngọt ngào.
Khoảnh khắc ấy, sự hỗn loạn trong lòng Tiêu Diễm dường như bị đánh tan. Ai là nàng? Vì sao nàng lại khiến trái tim hắn lần đầu tiên rung động giữa một thế giới đầy thù hận và máu me như thế này?