NỘI DUNG

Ngu Ấu Ninh lớn đến năm tuổi mới biết, mẫu thân mình lại là thiên kim thật của Vĩnh An Hầu phủ đã thất lạc bên ngoài hơn hai mươi năm.
Ngày trở về Hầu phủ, Hầu phu nhân ôm thiên kim giả khóc lóc thảm thiết, diễn một màn mẹ con tình sâu nghĩa nặng.
Ngu Ấu Ninh gặm kẹo hồ lô, ngây thơ hỏi:
“Ngoại tổ mẫu, mẫu thân con thất lạc bên ngoài hơn hai mươi năm, a di này ở Hầu phủ làm đại tiểu thư hơn hai mươi năm, tại sao a di ấy lại khóc ạ? Có phải vì thấy mẫu thân con tìm được mẫu thân ruột, còn a di ấy lại không thể về bên mẫu thân ruột của mình nên thấy buồn không ạ?”
Hai người vừa rồi còn ôm nhau khóc rống bỗng chốc sắc mặt trở nên khó xử.
Ai nấy trong Vĩnh An Hầu phủ đều cho rằng Ngu Ấu Ninh và mẫu thân là hai mẹ con nhà quê từ nơi xó xỉnh đến, trăm bề ghê tởm, vạn phần khinh bỉ.
Bạn học chế giễu cô bé không biết cầm kỳ thi họa, lại thấy cháu đích tôn của Thủ phụ giành làm thư đồng cho cô bé.
Trưởng lão Dược Vương Cốc tại chỗ quỳ xuống: “Tham kiến tiểu sư thúc, xin tiểu sư thúc ban thuốc!”
Lão nguyên soái của Trấn Bắc quân thì luôn miệng gọi cháu gái ngoan, lấy hổ phù dỗ cô bé cưỡi ngựa.
Còn có Thái tử, người mà tình trạng sức khỏe cứ trồi sụt thất thường, sau khi đến gần Ngu Ấu Ninh, cơ thể lại ngày một tốt hơn.
Ngày đoạn tuyệt quan hệ, Ấu Ninh lắc lắc chiếc bàn tính vàng của thương hội Cửu Châu, cười ngọt ngào:
“Cơm ở Hầu phủ khó ăn quá đi à, Ninh Ninh không chơi nữa!”
Phía sau là đoàn xe cầu thân hùng hậu, Thái tử chỉ hận không thể dốc cạn quốc khố để cầu hôn:
“Ninh Ninh, sính lễ có vừa ý không?”

DANH SÁCH CHƯƠNG (442) Danh sách chương

Chương 391: Hoàng đế mở yến, đón gió tẩy trần 7 Điểm chương
Chương 392: Mất tích tám đứa trẻ 7 Điểm chương
Chương 393: Phụ thân của Địch Hạc Minh cũng muốn đi tu? 7 Điểm chương
Chương 394: Quả nhiên là Niệm Nhất 7 Điểm chương
Chương 395: Ta làm phương trượng, ngươi làm sư thái 7 Điểm chương
Chương 396: Phật tử dùng yêu pháp gì? 7 Điểm chương
Chương 397: Thế nào là công bằng thật sự? 7 Điểm chương
Chương 398: Ngu Ấu Ninh, trước đây là ta đã nhìn lầm ngươi! 7 Điểm chương
Chương 399: Chỉ tin Phật không cứu được bá tánh thiên hạ 7 Điểm chương
Chương 400: Cữu cữu, lâu rồi không gặp 7 Điểm chương
Chương 401: Cho các ngươi thêm ba ngày 7 Điểm chương
Chương 402: Đá đổ tượng Phật, đạp nát đài sen 7 Điểm chương
Chương 403: Muốn xuất thế, phải nhập thế trước 7 Điểm chương
Chương 404: Lão bà không muốn gặp nàng ư? Nàng lại cứ muốn gặp lão bà một lần! 7 Điểm chương
Chương 405: Người đời đều khổ 7 Điểm chương
Chương 406: Viên thuốc mọc tóc và dưỡng tóc 7 Điểm chương
Chương 407: Tiêu Mộ Vũ về kinh 7 Điểm chương
Chương 408: Thác Bạt Nhược Lê vẫn chưa có tin tức gì sao? 7 Điểm chương
Chương 409: Ta không thích cô nương nào đâu! Ta chỉ thích bảo kiếm của ta thôi! 7 Điểm chương
Chương 410: Ta đã từng đứng trên mây, sao có thể sống cuộc sống của người thường? 7 Điểm chương
Chương 411: Nhạc phụ nhìn con rể, càng nhìn càng ngứa mắt 7 Điểm chương
Chương 412: Ở lại kinh thành, ta không hề vui vẻ 7 Điểm chương
Chương 413: Đại ca, huynh không phải ta, sao biết ta không cần 7 Điểm chương
Chương 414: Ngu Ấu Ninh say rượu 7 Điểm chương
Chương 415: Tiễn biệt 7 Điểm chương
Chương 416: Mẫu thân, tại sao tỷ tỷ không sợ Điện hạ ạ? 7 Điểm chương
Chương 417: Hoàng tổ mẫu mang về cho ta một đệ đệ 7 Điểm chương
Chương 418: Tính toán của Thái hậu 7 Điểm chương
Chương 419: Hoàng đế và Thái hậu đối đầu 7 Điểm chương
Chương 420: Quỳ một canh giờ cho tỉnh táo lại 7 Điểm chương
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN