Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Rất Quyến Rũ

Chương 34: Lời hẹn

Trước Sau

break

Phong Thần đối diện với gương mặt đầy tính xâm chiếm của Ngu Thanh Thiển, ánh mắt y trầm xuống.

“Vậy muội muốn thế nào?” Giọng y rất khẽ, rất nhạt, không nghe ra cảm xúc vui hay giận.

“Đương nhiên là để ta tiếp tục hấp thụ độc tố trong cơ thể huynh rồi.” Đầu ngón tay trắng nõn, mịn màng của Ngu Thanh Thiển quấn lấy tóc đen nhánh của Phong Thần, nghịch từng vòng.

Nàng lơ đãng ngước mắt nhìn y nói: “Thực ra đây cũng là một tình huống đôi bên cùng có lợi. Một người thông minh như huynh chắc sẽ không từ chối chứ.”

“Độc tố trong cơ thể ta có tác dụng gì với muội?” Phong Thần mím môi hỏi: “Sẽ không gây tổn hại gì cho cơ thể muội chứ?”

“Huynh đang quan tâm ta à?” Ngu Thanh Thiển cười nhỏ thành tiếng, không đáp mà hỏi ngược lại.

Phong Thần cau mày, lùi lại vài bước vòng qua bên trái cây phong, kéo giãn khoảng cách một người với Ngu Thanh Thiển: “Muội thật khó đối phó.”

Ngu Thanh Thiển nhướng mày, không để tâm nói: “Ta quấn lấy huynh từ nhỏ, chẳng lẽ bây giờ huynh mới phát hiện ra ưu điểm này của ta ư?”

Phong Thần hít một hơi thật sâu, y lại muốn bóp chết nữ nhân này rồi.

“Nói điều kiện của muội đi.” Y biết dù mình không đồng ý, nữ nhân này cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Xét về độ dày mặt, y kém nàng quá xa.

Từ sau khi y đến phủ Cẩm Vương mười một năm trước, độc tố trong cơ thể được Ngu Thanh Thiển hấp thụ một phần, thời gian phát độc của y cũng kéo dài từ nửa năm lên một năm, cơ thể cũng khá hơn rất nhiều.

Y cũng không muốn làm khó mình. Nếu đã là cùng có lợi, vậy thì hợp tác một phen cũng không sao.

Còn về cảm giác bất an, nguy hiểm khi đối diện với Ngu Thanh Thiển, y cố ý đè nén xuống đáy lòng.

“Điều kiện của ta là mỗi tháng huynh phải để ta hấp thụ độc tố ba lần, và đừng để người khác biết.” Ngu Thanh Thiển không vòng vo: “Và ta có thể đảm bảo tạm thời huynh sẽ không còn phải lo lắng về việc phát độc nữa.”

Phong Thần cười khẩy một tiếng: “Muội còn sợ bị người khác biết sao? Ta cứ tưởng muội không quan tâm đến bất cứ điều gì.”

“Huynh ở Học viện Hoàng gia chính là một đóa hoa tươi đẹp, ngon miệng nhất, đầy ong bướm vây quanh. Ta sợ không cẩn thận sẽ bị chích.” Nàng cười đầy ẩn ý: “Với cả, ta không quan tâm, không có nghĩa là ta không sợ phiền phức.”

Nghe nàng nói, khuôn mặt không chút gợn sóng của Phong Thần lập tức tối sầm lại.

Y lười tiếp tục dây dưa với nàng, nếu không y thật sự sợ mình không kiềm chế được mà ra tay. Giọng nói rất lạnh: “Ngày mười lăm tháng này, giờ Tý, ở đây.”

Nói xong, y không nhìn Ngu Thanh Thiển nữa, xoay người rời đi.

“Được thôi!” Ngu Thanh Thiển bĩu môi, đúng là một nam nhân nhỏ mọn dễ xù lông. Nàng hét lớn vào bóng lưng cao ráo đó: “Cứ quyết định như vậy nhé, ta đợi huynh!”

Đợi đến khi bóng dáng Phong Thần hoàn toàn biến mất trong rừng phong, Ngu Thanh Thiển đưa đầu ngón tay lên mũi ngửi, quả nhiên có một mùi thảo dược thoang thoảng.

Khóe môi nàng khẽ cong lên, xem ra trong rừng cây trên đường đến Học viện Hoàng gia hôm đó, nàng không hề bị ảo giác.

Lúc nàng trị liệu cho Hỏa Ly Nhã, Phong Thần đã ở gần đó. Mặc dù không thấy bóng dáng y, nhưng mùi thảo dược cực kỳ nhẹ nhàng dễ chịu này thì nàng đã ngửi thấy.

Ngu Thanh Thiển không nán lại nữa, xoay người bước ra khỏi rừng phong.

Vừa ra khỏi rừng phong, mấy thiếu niên đi tới. Một người trong số đó chặn đường nàng.

“Đã lâu không gặp, không biết tiểu mỹ nhân còn nhớ ta không?” Cung Hạo không ngờ lại gặp Ngu Thanh Thiển ở đây, hắn mỉm cười bước tới nói.

Ngu Thanh Thiển khẽ cười: “Đương nhiên là nhớ.”

Học viện Hoàng gia rất lớn, hệ Chiến đấu lại được chia thành nhiều lớp, cách khá xa. Trong hai tháng qua, nàng thật sự chưa từng gặp người này.

Mắt Cung Hạo sáng lên, cười tủm tỉm mời: “Tiểu mỹ nhân cùng ăn trưa với ta nhé?”

“Ta đã ăn rồi.” Ngu Thanh Thiển nói: “Ta còn có việc, xin phép không tiễn. Hẹn gặp lại.”

Nàng nhìn thấy một sự ham muốn chinh phục trong mắt đối phương, nhưng nàng thật sự không có hứng thú với nam tử còn chưa mọc đủ lông này.

“Ta tên là Cung Hạo, tiểu mỹ nhân tên gì?” Cung Hạo lập tức hỏi dồn.

Ngu Thanh Thiển nhìn hắn một cái đầy ẩn ý: “Ta là Ngu Thanh Thiển.”

“À!”

Cung Hạo kinh ngạc há hốc mồm, không ngờ nàng lại là người đang được ai nấy bàn tán sau bữa trà nước trong học viện thời gian trước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương