Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Rất Quyến Rũ

Chương 33: Huynh đang sợ hãi điều gì?

Trước Sau

break

Trong mắt Ngu Thanh Thiển chợt lóe lên vẻ hung hăng, mặc dù chỉ trong khoảnh khắc, nhưng vẫn bị Phong Thần bắt được.

Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của Phong Thần ánh lên sự thâm trầm mà người khác không thể nhìn thấu. Y cảm thấy nữ nhân này không hề đơn giản ngay từ lần đầu gặp mặt, dù lúc đó đối phương chỉ mới hai tuổi.

Một đứa trẻ hai tuổi mà tâm trí như yêu quái, lại có một loại thiên phú đặc biệt có thể hấp thụ độc tố trong cơ thể người khác, nhưng lại luôn nhẫn nhịn không hề để lộ một chút nào. Năm đó y đã cảm thấy không thể hiểu được nàng rồi.

Trong số Linh Thực Sư bẩm sinh, rất ít người sở hữu năng lực đặc biệt. Y không cảm thấy Ngu Thanh Thiển có gì bất thường, khôn ngoan sớm mới là bình thường.

Chỉ là sự hung hăng vừa rồi, loại sát khí mà ngay cả y cũng phải kinh hãi, như thể muốn cướp đoạt tất cả, thực sự không giống với những gì một quận chúa được sủng ái trong hoàng thất nên có.

Nàng thật sự giống như một bí ẩn, càng tiếp xúc nhiều, càng khiến y có một sự thôi thúc muốn lún sâu vào để tìm hiểu.

“Muội còn chuyện gì không?” Ánh mắt trong suốt của Phong Thần nhìn Ngu Thanh Thiển.

Từ nhỏ đến lớn, y luôn là một người bình tĩnh, tự chủ, có thể kiềm chế cảm xúc rất tốt, nhưng Ngu Thanh Thiển lại có thể phá vỡ mọi sự bình tĩnh trong lòng y mỗi lần gặp mặt.

Cảm giác không thể kiểm soát này khiến y nảy sinh sự bất an không thể tả. Y muốn loại bỏ yếu tố bất ổn này.

“Có chứ!” Ngu Thanh Thiển nhướng mày: “Không có chuyện thì đuổi theo huynh làm gì.”

“Vậy thì nói thẳng đi.” Phong Thần khẽ cau mày, nhưng trong lòng cũng đoán được đôi phần.

Ngu Thanh Thiển nghiêng người về phía trước, lại gần Phong Thần, nói nhỏ: “Đương nhiên là vì độc tố trên người huynh rồi.”

“Quả nhiên muội có năng lực đặc biệt có thể hấp thụ độc tố trên người người khác.” Khóe môi Phong Thần khẽ cong lên, cười như không cười: “Chắc hẳn độc tố trên người ta có tác dụng và sức hấp dẫn rất lớn với muội nhỉ?”

Nếu không, một đứa trẻ hai tuổi đã chẳng quấn lấy y không rời, bây giờ lại càng không thể đuổi theo dây dưa.

Khi còn ở phủ Cẩm Vương, độc tố trong cơ thể y bị áp chế một cách khó hiểu. Mọi người đều nghĩ đó là công lao của Ngu Cảnh, chỉ có y phát hiện ra sự bất thường của Ngu Thanh Thiển, nhưng chưa từng nói với ai.

Mỗi lần y để nàng mặt dày ôm mình ngủ một đêm, ngày hôm sau y bèn cảm thấy thân tâm nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Y luôn đoán Ngu Thanh Thiển có năng lực đặc biệt, cho đến hôm ở khu rừng dẫn đến Học viện Hoàng gia, y thấy nàng giải độc cho Hỏa Ly Nhã mới hoàn toàn xác nhận phán đoán của mình.

“Đúng vậy, độc tố trên người huynh rất có ích với ta.”

Ngu Thanh Thiển đưa tay ra túm lấy một lọn tóc đen nhánh của Phong Thần nghịch ngợm, khiến lông mày y càng nhíu chặt hơn.

Y cố nhịn ý tưởng muốn hất tay nàng ra, hỏi: “Muội muốn hấp thụ độc tố trên người ta?”

“Phong Thần, một người thông minh như huynh cần gì phải vòng vo?” Ngu Thanh Thiển cười nhẹ một tiếng, giọng điệu trêu chọc, mờ ám mang theo chút  mê hoặc hỏi: “Huynh đang sợ hãi điều gì?”

Nàng phát hiện Phong Thần đang cố ý xa lánh nàng, như muốn thoát khỏi thiên la địa võng mà nàng đã giăng sẵn.

Y luôn thông minh, lý trí như vậy, nhưng nàng sẽ phải phá vỡ mọi sự bình tĩnh và lý trí của y.

Ánh mắt nàng chứa ý cười khó lường. Thoát khỏi sự kiểm soát thì không còn thú vị nữa. Làm sao nàng có thể bỏ qua một vật tu luyện sống như Phong Thần được chứ.

Ở trong tận thế đầy rẫy bóng tối và sát khí lâu như vậy, sau khi tái sinh, nàng rất yêu thích những thứ tốt đẹp xung quanh, nhưng chưa bao giờ có sự thôi thúc muốn chiếm hữu.

Ngoại trừ vị mỹ nhân trong tranh không vướng bụi trần là Phong Thần khiến nàng muốn nắm chặt trong lòng bàn tay thôi.

Sự xuất hiện của Phong Thần đã khơi dậy bản tính chân thật đã bị nàng che giấu từ lâu một cách kỳ lạ, rằng nàng là Nữ Vương dị năng xông pha trong tận thế u ám.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương