Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Rất Quyến Rũ

Chương 32: Muội còn có thể vô sỉ hơn nữa không?

Trước Sau

break

Hơi thở đều đặn của Ngu Thanh Thiển nhẹ nhàng phả vào vành tai Phong Thần, cơ thể y không khỏi cứng lại, nhưng thoảng chốc đã trở lại bình thường.

“Mặt muội vẫn dày như vậy.” Phong Thần ngước mắt lạnh nhạt nhìn nàng. Khi bắt gặp nụ cười tươi sáng trên khuôn mặt nàng, đôi mắt không chút gợn sóng của y nổi lên gợn sóng lăn tăn: “Muội tìm ta có việc gì?”

Y không tin nữ nhân mới hai tuổi đã gian xảo, không biết xấu hổ này lại tìm y chỉ để ôn chuyện cũ.

“Quả nhiên huynh đã nhận ra ta từ lâu rồi.” Ngu Thanh Thiển lùi lại một bước, ánh mắt cong cong đầy ý cười nhìn y, trêu ghẹo: “Mười mấy năm không gặp, Bệnh Mỹ Nhân huynh thật sự càng ngày càng đẹp!”

Đúng như Ngu Thanh Thiển dự đoán, đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của Phong Thần có chút khó chịu hiếm hoi, giọng nói dần trở nên lạnh lùng: “Nếu muốn chết thì muội cứ tiếp tục gọi như vậy.”

Từ nhỏ đến lớn, chỉ có nữ nhân này dám trêu ghẹo y, thậm chí còn gọi y là “Bệnh Mỹ Nhân”.

“Huynh vẫn vô vị y như hồi nhỏ.” Ngu Thanh Thiển bĩu môi, khoanh tay nhướng mày tiếp tục trêu chọc: “Bệnh Mỹ Nhân, nói gì thì chúng ta cũng đã chung chăn chung gối một năm, huynh thật sự có thể xuống tay với ta sao?”

Lời vừa dứt, một cú chưởng phong đã ập đến. Nàng vốn đã đề phòng, khẽ nghiêng người tránh được.

Tiếp đó, vài cú chưởng phong khác liên tiếp lao đến, nàng đưa tay ra đỡ đòn ngay lập tức.

Những chiếc lá phong đỏ rực như lửa lần lượt rơi xuống, hai bóng dáng một trắng một lam trong rừng quấn lấy nhau, giao chiến.

Sau một tuần trà, hai người đối chưởng một chiêu rồi lùi lại một bước.

“Bệnh Mỹ Nhân, nếu huynh dùng linh thực hệ Chiến đấu, có lẽ đã có thể khiến ta bó tay chịu trói ngay rồi.” Ngu Thanh Thiển lắc lắc một khối ngọc bội trắng ấm áp không tì vết trong tay: “Độc tố trong cơ thể huynh cứ dựa vào nó hấp thụ thì quá chậm.”

Nàng biết Phong Thần nương tay, phần lớn chỉ thăm dò nàng, nếu đối phương dùng linh thực hệ Chiến đấu, khả năng cao nàng sẽ thua ngay.

Mặc dù kỹ năng chiến đấu của nàng sắp đạt đến trình độ kiếp trước, nhưng nàng lại phát hiện võ nghệ của Phong Thần không hề kém nàng.

Nàng dám khẳng định đối phương không chỉ là Linh Thực Sư, mà còn là một Tôi Thể Sư với tố chất thể chất không hề thấp.

“Rốt cuộc muội muốn gì?” Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của Phong Thần có chút bất lực. Từ nhỏ đến lến, nữ nhân này luôn vô sỉ như vậy.

Nhưng sau lần thăm dò vừa rồi, y phát hiện tố chất thể chất của Ngu Thanh Thiển không thể chỉ ở mức đủ tiêu chuẩn như kết quả đánh giá.

“Ta rất hứng thú với độc tố trên người huynh.” Ngu Thanh Thiển cất khối ngọc bội trên tay đi: “Cứ coi đây là quà gặp mặt đi.”

“Muội còn có thể vô sỉ hơn nữa không?” Phong Thần hít sâu một hơi, y sợ mình sẽ vì một cơn bốc đồng mà tiến lên bóp chết nữ nhân khiến tâm thần y dao động này.

Ngu Thanh Thiển chớp mắt: “Vô sỉ là thứ gì? Có ăn được không?”

Khối ngọc ấm áp trên người Phong Thần đã hấp thụ không ít độc tố trong cơ thể y. Nàng mang về vừa hay có thể hấp thụ hết, đối với dị năng của nàng mà nói đây chính là một sự bổ sung cực lớn.

Đối với nữ nhân đã lăn lộn nhiều năm trong thế giới nam nhiều nữ ít, thể diện gì gì đó là thứ phù du.

Đặc biệt là khi gặp người hệt thần tiên rơi vào trần thế như Phong Thần, nàng luôn muốn phá vỡ sự bình tĩnh trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, tự giữ của y.

Không biết là do độc tố trên người y có sức hấp dẫn quá lớn đối với dị năng trong cơ thể nàng, hay là do sự quấn quýt “thân mật không khoảng cách” hồi nhỏ, hoặc là vì vẻ ngoài y quá sạch sẽ và hoàn mỹ, trong đầu nàng thỉnh thoảng lại nảy ra một ý nghĩ và một sự thúc giục kỳ lạ.

Nàng muốn trói y bên cạnh mình, hoặc là hủy hoại hoàn toàn, hoặc là biến y thành một bức tranh sưu tầm độc nhất vô nhị chỉ thuộc về riêng nàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương