Nhìn thấy Ngu Thanh Thiển biến mất nhanh như vậy, ba người cùng ký túc xá đều kinh ngạc.
Cơ Linh Song cười đầy ý vị: “Thân pháp của Thanh Thiển thật không đơn giản!”
“Ta chưa bao giờ cảm thấy nàng đơn giản.” Tạ Thư khẽ cười đầy ẩn ý.
“Ngày nào Thanh Thiển cũng ra ngoài luyện tập trước khi trời sáng, thân pháp như vậy thì có gì lạ đâu?” Hạ Oanh ngạc nhiên nhìn hai người.
Cơ Linh Song và Tạ Thư nhìn nhau, lắc đầu cười: “Không, không lạ.”
Sau hai tháng ở cùng nhau, họ biết rõ Ngu Thanh Thiển đã che giấu thực lực, chỉ có thiếu nữ đơn thuần không thích suy nghĩ như Hạ Oanh là không phát hiện ra.
Nhưng Cơ Linh Song và Tạ Thư không định vạch trần. Dù gì họ cũng thật lòng coi Ngu Thanh Thiển là bạn, đối phương càng mạnh họ càng mừng cho đối phương.
Ai mà chẳng có bí mật riêng? Họ cũng vậy. Vì thế, họ không ép buộc bằng hữu phải phơi bày mọi bí mật dưới ánh mặt trời.
“Vậy chúng ta có nên động thủ với Tần Phượng Nghi không?” Hạ Oanh xoa xoa tay hỏi.
Mặc dù gia thế của đối phương khá lớn, nhưng việc nàng ta cầm đầu bạo lực lạnh với bằng hữu của nàng ấy khiến nàng ấy muốn đánh cho đối phương một trận hả hê.
Cơ Linh Song nhún vai vừa đi vừa nói: “Ta thì muốn đi chọc ghẹo Tần Phượng Nghi một chút, nhưng nghe giọng điệu của Thanh Thiển, nàng có thể tự xử lý được. Chúng ta cứ chờ xem tình hình đã.”
Bề ngoài trông Ngu Thanh Thiển tươi sáng hòa nhã, nhưng thực chất thỉnh thoảng lại bộc lộ chút hung dữ và sự mạnh mẽ. Nàng ấy biết bằng hữu không phải là quả hồng mềm mặc cho những người không có mắt kia nhào nặn.
“Nàng sẽ tự ra tay, ngươi đừng nghịch.” Tạ Thư vỗ vai Hạ Oanh nói.
Trong mắt nàng ấy, Tần Phượng Nghi và nữ tử tên Giả Mộng Trúc thật sự chẳng là gì. Quả thật Ngu Thanh Thiển không cần chú ý đến những người đó.
“Tiếc quá.” Hạ Oanh duỗi nắm đấm, tò mò hỏi: “Thanh Thiển đi gấp như vậy, không biết đi làm gì nhỉ?”
“Ai biết được, có lẽ là thấy một mỹ nam nào đó rồi đuổi theo chăng.” Cơ Linh Song đùa.
Mắt Hạ Oanh sáng lên, hứng thú nói: “Mỹ nam? Thanh Thiển đuổi theo mỹ nam thật sao?”
“Thôi được rồi, chúng ta về ký túc xá trước đi.” Thấy hai người lại bắt đầu lạc đề nói sang chuyện mỹ nam, Tạ Thư cười bất đắc dĩ ngăn lại.
Còn người đang bị bạn bè trêu đùa kia, lúc này quả thật đang lén lút đuổi theo một mỹ nam áo trắng.
Sâu trong rừng phong, tại một nơi yên tĩnh không người, Phong Thần đứng tựa vào cây phong khoanh tay, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía sau mình.
“Muội còn muốn theo dõi ta bao lâu?” Giọng nói của y trong trẻo, nhẹ nhàng lại mang theo chút lạnh lẽo, nghe rất dễ chịu.
Ngu Thanh Thiển vốn biết chuyện mình rình rập không thể giấu được đối phương, nàng cũng không ẩn nấp nữa, nhảy xuống từ một cây phong.
Ánh mắt nàng chứa chút trêu chọc: “Bệnh Mỹ Nhân, đã lâu không gặp!”
Hồi nhỏ Phong Thần thường xuyên phát bệnh độc, suốt ngày mặt mày lạnh tanh. Mỗi lần nàng quấn lấy đối phương, mặt y sẽ lạnh hơn vài phần, thế là nàng ác ý gọi y là “Bệnh Mỹ Nhân”.
Bị gọi như vậy, Phong Thần cũng không thèm để ý nàng. Càng không để ý nàng càng muốn trêu chọc y, dần dần cũng gọi thuận miệng.
“Chúng ta không quen biết nhau.” Trên khuôn mặt anh tuấn, nhã nhặn của Phong Thần là thần sắc lạnh nhạt, nhưng hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Ngu Thanh Thiển thong thả bước đến trước mặt Phong Thần, ghé sát tai y khẽ trêu chọc: “Chúng ta đã từng ăn chung, ở chung, ngủ chung, vậy mà huynh lại nói chúng ta không quen biết?”
Mặc dù năm đó việc ăn chung, ở chung, ngủ chung đều là kết quả của việc nàng mặt dày quấn lấy. Thực ra đó cũng là một hành động bất đắc dĩ, ai bảo đối phương không hề lay chuyển.
Nàng muốn hấp thụ thêm độc tố trên người đối phương, chỉ có thể thi triển mười tám chiêu quấn quýt dính lấy y không rời thôi.