“Sao trước đây tôi không hề biết ông là người không có tiền đồ như vậy chứ.” Cô đưa tiền cho hắn.
Đăng Khôi cầm tiền phe phẩy. “Tiền ai không ham, ai không tham tiền thì người đó chỉ có thể bị ngu.”
Khoé môi Minh Anh giật giật muốn mắng chửi nhưng lại thôi. Ai bảo cô crush một tên mặt dày như này chứ.
Đáng đời hắn bị Lâm Thiên Vy từ chối.
Minh Anh nghiến răng, cầm bánh mì lên cắn một cái thật lớn. Đăng Khôi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi thì đột nhiên quay lại.
“Tiền gà tối qua…”
Minh Anh trợn mắt, như có sét trong người. Tên này mà lại dám đòi tiền ăn tối qua với cô?
“Tôi bao bà.”
Minh Anh thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm: “Coi như ông còn có lương tâm. Chưa đến mức bị đồng tiền tha hoá.”
Minh Anh vừa gặm bánh mì, vừa nhìn bóng lưng cao lớn của Đăng Khôi. Hắn cao tầm một mét chín, nặng thì chắc tầm tám mươi đến tám mươi lăm ký, nhưng phần nhiều là cơ bắp chứ không có mỡ thừa, chắc ngày thường cũng tập luyện cực khổ lắm.
À mà cũng phải, hình như hồi cấp hai và ba cũng từng tham gia câu lạc bộ bóng rổ, cũng được nhắc trong các fanclub nữ, mỗi tội lúc đó cái tên Dương Thành Nam và Trịnh Hoàng Nam quá hot, nên cái tên Trần Hoàng Đăng Khôi không được toả sáng nhiều.
Mà tự nhiên nghe nghĩ đến hai cái tên đó làm nhớ lại cái ngày đám cưới của Trịnh Hoàng Nam và Lâm Thiên Vy.
Không hiểu sao đàn anh Dương Thành Nam lại tự nguyện làm phù rể nữa không biết, bữa đó nhìn mặt Trịnh Hoàng Nam đắc ý đến nổi mũi vểnh tận nóc nhà.
Mà hình như Khánh My học cùng trường với đàn anh thì phải? Khánh My từng nói muốn theo đuổi Dương Thành Nam vì nhìn thấy đàn anh lại thấy thú vị vì sự si tình.
Không biết tiến triển tới đâu rồi. Người ta cũng theo đuổi, mình cũng theo đuổi.
Mà sao… đối tượng của mình… chưa tới chợ đã muốn về nhà rồi.
Minh Anh vừa đi vừa suy nghĩ, tay cầm bánh mì đã được ăn hơn nửa ổ.
Ngay khúc cua tại hành lang thì đầu cô va phải ngực ai đó cực rắn chắc.
“Em Tống Minh Anh.”
Nghe chất giọng mạnh mẽ, quen thuộc ấy. Cô đã biết mình chết chắc rồi.
Minh Anh run run, ngẩng lên với đôi mắt long lanh, môi hơi mím làm vẻ đáng thương.
“Giáo sư Hà, em…”
Người trước mặt cô là giáo sư khoa Quản Trị.
Người này có khuôn mặt góc cạnh, mắt hai mí, chân mày rậm và sắc bén, môi mỏng, thấp hơn Đăng Khôi một chút, anh ta chỉ mới ba mươi lăm tuổi thôi, cũng là một trong các nam thần của trường.